Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 1720- 1755)

Truyện Kiều (Câu 1720- 1755)

Nguyễn Du

1720.
Hãi hùng nàng mới theo sau một người.
Nhác trông tòa rộng dãy dài,
“Thiên quan chủng tể” có bài treo trên.
Ban ngày sáp thắp hai bên,
Giữa giường thất bảo, ngồi trên một bà.

1725.
Gạn gùng ngọn hỏi ngành tra,
Sự mình, nàng đã cứ mà gửi thưa.
Bất tình nổi trận mây mưa:
“Tuồng chi những giống bơ thờ quen thân!
Con này chẳng phải thiện nhân,

1730.
Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng.
Ra tuồng mèo mả gà đồng,
Ra tuồng lúng túng chẳng xong bề nào.
Đã đem mình bán cửa tao,
Lại còn khủng khỉnh làm cao thế này!

1735.
Nào là gia pháp nọ bay,
Hãy cho ba chục biết tay một lần!”.
A hoàn trên dưới dạ rân,
Dẫu rằng trăm miệng khôn phân lẽ nào!
Trúc côn ra sức đập vào,

1740.
Thịt nào chẳng nát, gan nào chẳng kinh.
Xót thay đào lý một cành,
Một phen mưa gió tan tành một phen.
“Hoa nô”truyền dạy đổi tên,
Buồng the dạy ép vào phiên thị tỳ.

1745.
Ra vào theo lũ thanh y,
Dãi dầu tóc rối, da chì quản bao.
Quản gia có một mụ nào,
Thấy người thấy nết ra vào mà thương.
Khi chè chén, khi thuốc thang,

1750.
Đem lời phương tiện, mở đường hiếu sinh.
Dạy rằng: “May rủi đã đành
Liểu bồ mình giữ lấy mình cho hay.
Cũng là oan nghiệp chi đây
Sa cơ mới đến thế này chẳng dưng.

(English Version)

The Tale or Kieu (Verses 1720-1755)

Author: Nguyễn Du
Translation: Chamberlain Kim Anh Ellen and Đặng Hoàng Lan

1720. Of course , she followed the servants, gripped with fear.
Suddenly she found herself in a magnificent room wherein
A banner was hung that read “Heaven’s Prime Minister”,
And tho it was daytime, two rows of candles lit up the room.
An old woman was perched on a throne inlaid with the seven gems.

1725. She commanded Kiều to recount her background and origin.
Kieu answered truthfully and told her life story.
The grand dame became enraged and in response, she began a
Character assasination, saying “You are a shameless, lewd woman!”
She announced “This wench is an impure and deceitful thing!”

1730.
“You must have fled your man, if not your lord.
You’re scrawny like a graveyard cat or a hen from the fields!
You hem and haw to justify yourself! Bragging and lying!
You come to this house to sell yourself to me as a slave,
How do you dare to speak to me so haughtily?

1735.
Do you assume we have no discipline here for such deception!?
Come! Cane her! Thirty lashes I say! She will learn that I am strict!”
As one voice, all the servants answered “Yes, madam.”
Hundreds of voices couldn’t help poor Kieu to defend herself.
They proceeded to strike her, cruelly, with sticks of bamboo.

1740. Whose flesh doesn’t break and whose bravery erases fear!?
A pitiable sight, indeed, to see such savagery visited upon our peach,
To witness the tender skin of a plum shredded by such violence!
The old lady decreed she be called by a new name, Slave Flower,
And ordered her to start working as a housemaid.

1745. She joined the ranks of servants dressed in blue,
Not caring about her ragged hair and lead-dull skin.
Alas, there was a kind hearted woman among the servants, who
Upon seeing Kieu’s delicate demeanor and pitying her condition,
She began to give Kieu a cup of tea, or medicine for her wound.

1750. Sharing her sage advice, she helped Kieu find ways to survive.
She told her, “Risks and good fortune are predetermined, but as
A frail reed, weak as a willow tree, still, you must protect yourself.
Your present suffering may be due to karma in your previous life,
There is never for no reason we fall into what seems to be a ruse.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: