Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 1790-1825)

Truyện Kiều (Câu 1790-1825)

Nguyễn Du

1790.
Nỗi gần, nào biết đường xa thế này!
Lâm Truy từ thuở uyên bay,
Buồng không, thương kẻ tháng ngày chiếc thân.
Mày ai trăng mới in ngần,
Phấn thừa hương cũ, bội phần xót xa!

1795.
Sen tàn, cúc lại nở hoa,
Sầu dài, ngày ngắn, đông đà sang xuân.
Tìm đâu cho thấy cố nhân?
Lấy câu vận mệnh khuây dần nhớ thương.
Chạnh niềm nhớ cảnh gia hương,

1800.
Nhớ quê, chàng lại tìm đường thăm quê.
Tiểu thư đón cửa dã dề,
Hàn huyên vừa cạn mọi bề gần xa.
Nhà hương cao cuốn bức là,
Buồng trong, truyền gọi nàng ra lạy mừng.

1805.
Bước ra một bước một dừng,
Trông xa nàng đã tỏ chừng nẻo xa:
“Phải chăng nắng quáng đèn lòa,
Rõ ràng ngồi đó chẳng là Thúc Sinh?
Bây giờ tình mới tỏ tình,

1810.
Thôi thôi đã mắc vào vành chẳng sai!
Chước đâu có chước lạ đời,
Người đâu mà lại có người tinh ma!
Rõ ràng thật lứa đôi ta,
Làm ra con ở, chúa nhà đôi nơi.

1815.
Bề ngoài thơn thớt nói cười,
Mà trong nham hiểm giết người không dao.
Bây giờ đất thấp trời cao,
Ăn làm sao nói làm sao bây giờ?”.
Càng trông mặt càng ngẩn ngơ,

1820
Ruột tằm đòi đoạn như tơ rối bời.
Sợ uy, dám chẳng vâng lời,
Cúi đầu, nép xuống sân mai một chiều.
Sinh đà phách lạc hồn xiêu:
“Thương ôi! Chẳng phải nàng Kiều ở đây?

(English Version)

The Tale of Kieu (1790-1825)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

1790. With his worries close by, Thuc had no doubts about what happened in the distance.
At Lam Truy, since his love birds flew away,
Desperately, he had withdrawn into his empty chamber.
Looking at the crescent moon, he reflected on her eyebrows.
Then the residue of powder and perfume multiplied his sorrow.

1795. When a lotus withered, chrysanthemums bloomed,
With melancholy too long, days too short, winter went soon and spring would come.
But not knowing where to find his old love,
He called it fate and this thought eases his pain.
All of a sudden, he was moved by an outburst of longing,

1800. Remembering his homeland, Thuc made the long voyage home.
The young lady greeted him joyfully at the gate,
One to one,heart to heart, they exchanged all the news close and distant.
Lifting the curtains of the door of his fragrant chamber,
Hoan Thu called and ordered Kieu to salute her new owner.

1805. Reluctantly, step by step, she proceeded with suspicion,
Because from a distance, she perceived the fact and asked herself,
“The light deceives me or I am dazzled by the sun,
But there, seated at the end, there is only Thuc.
I stated clearly that the situation is like that.

1810. Beyond all doubt, I have already been caught in her trap.
Why do strange conspiracies exist in this world?
How come there is a malevolent crafty woman in this world?
Apparently, we are a genuine married couple,
Now she is transformed into a master and servant in the same house.

1815.
On the outside, she speaks and laughs in a natural and playful way
But deep down, she conspired to kill me without a knife!
He is like heaven and I am humble as the ground.
Alas, what can I say and what can I do next? ”
As she looked at his face, she became more perplexe

1820. She felt her intestines flutter and twist like a tangled silk thread.
Fearing the power of Hoan, Kieu no longer dared to speak her mind.
She bowed her head and prostrated on the floor of the apricot court.
Thuc was so blown away by the scene that he let out a cry,
“Woe’s me! But isn’t she right here, my Kieu?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: