Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 3050-3085)

Truyện Kiều (Câu 3050-3085)

Nguyễn Du

3050.
Lòng nào nỡ dứt nghĩa người ra đi?
Ông rằng: “Bỉ thử nhất thì,
Tu hành thì cũng phải khi tòng quyền.
Phải điều cầu Phật, cầu Tiên,
Tình kia, hiếu nọ: ai đền cho đây!

3055.
Độ sinh nhớ đức cao dày,
Lập am, rồi sẽ rước thầy ở chung”.
Nghe lời nàng cũng chiều lòng,
Giã sư, giã cảnh đều cùng bước ra.
Một nhà về đến quan nha,

3060.
Đoàn viên vội mở tiệc hoa vui vầy.
Tàng tàng chén cúc dở say,
Đứng lên Vân mới giãi bày một hai.
Rằng: “Trong tác hợp cơ trời.
Hai bên gặp gỡ một lời kết giao.

3065.
Gặp cơn bình địa ba đào,
Vậy đem duyên chị buộc vào cho em.
Cũng là phận cải, duyên kim,
Cũng là máu chảy ruột mềm chớ sao?
Những là rày ước mai ao,

3070.
Mười lăm năm ấy biết bao nhiêu tình!
Bây giờ gương vỡ lại lành,
Khuôn thiêng lừa lọc đã đành có nơi.
Còn duyên, may lại còn người,
Còn vầng trăng bạc, còn lời nguyền xưa.

3075.
Quả mai ba bảy đương vừa,
Đào non sớm liệu, xe tơ kịp thì”.
Dứt lời nàng vội gạt đi:
“Sự muôn năm cũ, kể chi bây giờ?
Một lời tuy có ước xưa,

3080.
Xét mình dãi gió dầu mưa đã nhiều.
Nói càng hổ thẹn trăm chiều,
Thà cho ngọn nước thủy triều chảy xuôi!”
Chàng rằng: “Nói cũng lạ đời,
Dẫu lòng kia vậy, còn lời ấy sao?

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 3050-3085)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

3050.
How can I abandon her and walk away?”
Old Vuong said: “Every moment has its own condition.
Even a nun must abide by the circumstances.
It is good to worship the gods and the Buddha,
But who shall fulfill the filial duty and keep the oath of the lover?

3055.
In memory of the great gratitude of Giac Duyen for saving Kieu,
We will build a temple and let her live with us.”
Obeying the word of her father, Kieu had to please him,
Then all together bid farewell to the nun Giac Duyen.
When the family returned to Kim’s house,

3060. They held a feast to celebrate their reunion.
Being a little lubricated after a few glasses of wine,
Van got up and pleaded to explain a few things.
She said: “God made it possible for the lovers to meet,
The two people Kim and Kieu made a vow together.

3065.
Because out of the blue hurricane of debt came upon our family,
I took Kieu’s place and married Kim.
The same way a mustard seed is attracted to amber or a needle to a magnet.
When the blood is split, the gut turns soft,
We have lived from day to day in anticipation,

3070. In the course of these fifteen years, how much love and pain!
Now the shattered mirror is again intact,
Heaven has arranged the affairs of love and has chosen them for one another.
Fortunately, their love is still there and they are still here,
The silver moon and their old vows are still wholly.

3075. Like the plum blossoms, Kieu is now in late autumn, but has reached its maturity,
The peach is still fresh enough to turn the silk yarn”.
Van just finished speaking, Kieu hurriedly declined,
“Such an old story, why do you still talk about it now!
We made vows and then,

3080. I myself have suffered greatly because of the rain and the wind.
This whole thing reminds me of shame.
We should just let it go with the tide running”.
Kim said, “Your words are strange,
But how do you feel about your old oath?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: