Truyện Kiều – The Tale of Kieu ( Verses 110-145)

Truyện Kiều (Câu 110=145)

Nguyễn Du

110.
Thấy người nằm đó biết sau thế nào?
Quan rằng: Chị nói hay sao,
Một lời là một vận vào khó nghe.
Ở đây âm khí nặng nề,
Bóng chiều đã ngả dậm về còn xa.

115.
Kiều rằng: Những đấng tài hoa,
Thác là thể phách, còn là tinh anh,
Dễ hay tình lại gặp tình,
Chờ xem ắt thấy hiển linh bây giờ.
Một lời nói chửa kịp thưa,

120.
Phút đâu trận gió cuốn cờ đến ngay.
Ào ào đổ lộc rung cây,
Ở trong dường có hương bay ít nhiều.
Đè chừng ngọn gió lần theo,
Dấu giày từng bước in rêu rành rành.

125.
Mắt nhìn ai nấy đều kinh,
Nàng rằng: Này thực tinh thành chẳng xa.
Hữu tình ta lại gặp ta,
Chớ nề u hiển mới là chị em.
Đã lòng hiển hiện cho xem,

130.
Tạ lòng nàng lại nối thêm vài lời.
Lòng thơ lai láng bồi hồi,
Gốc cây lại vạch một bài cổ thi.
Dùng dằng nửa ở nửa về,
Nhạc vàng đâu đã tiếng nghe gần gần.

135.
Trông chừng thấy một văn nhân,
Lỏng buông tay khấu bước lần dặm băng.
Đề huề lưng túi gió trăng,
Sau chân theo một vài thằng con con.
Tuyết in sắc ngựa câu giòn,

140.
Cỏ pha màu áo nhuộm non da trời.
Nẻo xa mới tỏ mặt người,
Khách đà xuống ngựa tới nơi tự tình.
Hài văn lần bước dặm xanh,
Một vùng như thể cây quỳnh cành dao.

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

The Tale of Kieu (verses 110-145)

110.
Looking at her tomb I wondered what would become of me.”
Quan said: “Your words are so foolish,
It’s difficult to hear you make a comparison.
The air here is rank with death and gloom.
Evening shadows lengthen and we are still far from home.

115.
Kieu replied:”For those who are talented,
Only their bodies die, but their souls live on.
I guess that I have found my kindred spirit,
Let’s wait to see the magic happen.”
Then before Vuong Quan could even speak a word,

120.
Out of nowhere a swirling wind arose.
It violently shook the trees and scattered the leaves.
It carried a vague hint of perfume.
Looking in the direction of the rising wind they were astonished to find,
Some clear footprints imprinted in the moss.

125. They were all terrified by what they had just seen.
Kieu remarked: “It is clear that true faith is nearby,
We happened to meet each other as soul sisters.
Our sacred connection transcends life and death”
In gratitude to Kieu, Dam Tien’s apparition appeared.

130. Kieu added some more verses of appreciation.
With inspiration overflowing in her heart,
She inscribed an old-fashioned poem under the tree.
Just as they were wondering if they should stay or go,
The sound of nearby music grew clear.

135.
They looked up and saw a handsome young scholar.
As he loosened his horse’s reins and slowly approached them,
He carried a bag half-full of poetry,
And was followed by a couple of servant boys.
His pony was beautiful and as white as snow.

140.
His garments were a mixture of the hues of grass and sky.
From a distance he recognized the sisters.
He dismounted and softly strolled to meet them.
As his gentle steps strode across the emerald grass,
The surroundings sparkled like a forest of gems.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: