Truyện Kiều- The Tale of Kieu (Verses 75-110)

Truyện Kiều (Câu 75-110)

Nguyễn Du

75.
Đã không duyên trước chăng mà,
Thì chi chút ước gọi là duyên sau.
Sắm xanh nếp tử xe châu,
Vùi nông một nấm mặc dầu cỏ hoa.
Trải bao thỏ lặn ác tà,
80.
Ấy mồ vô chủ, ai mà viếng thăm!
Lòng đâu sẵn mối thương tâm,
Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa.
Đau đớn thay phận đàn bà!
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.
85.
Phũ phàng chi bấy hoá công,
Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha.
Sống làm vợ khắp người ta,
Khéo thay thác xuống làm ma không chồng.
Nào người phượng chạ loan chung,
90.
Nào người tích lục tham hồng là ai?
Đã không kẻ đoái người hoài,
Sẵn đây ta kiếm một vài nén hương.
Gọi là gặp gỡ giữa đường,
Họa là người dưới suối vàng biết cho.
95.
Lầm rầm khấn khứa nhỏ to,
Sụp ngồi vài gật trước mồ bước ra.
Một vùng cỏ áy bóng tà,
Gió hiu hiu thổi một vài bông lau.
Rút trâm sẵn giắt mái đầu,
100.
Vạch da cây vịnh bốn câu ba vần.
Lại càng mê mẩn tâm thần
Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra.
Lại càng ủ dột nét hoa,
Sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài.
105.
Vân rằng: Chị cũng nực cười,
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa.
Rằng: Hồng nhan tự thuở xưa,
Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu?
Nỗi niềm tưởng đến mà đau,
110.
Thấy người nằm đó biết sau thế nào?

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

The Tale of Kieu (verses 75-110)

75.
“Our lives are not really predestined,
But we can make a promise for the next life.
He had laid her into a wooden coffin on a beaded hearse,
And he had buried her beneath a flat mound of grass and flowers.
Since then much time has passed,
80.
And no one visits her abandoned tomb.”
Kieu’s grateful heart was filled with deep compassion.
While listening to the story her tears began to fall,
“How painful the fate of women is!
That same fragile fate is shared by all women.
85.
How fierce and harsh God is!
When the days of youth pass, beauty fades.
When she was alive, she was the wife of many men.
When she died, she was left a ghost without a husband.
Where is the one who shared intimate pleasures with her?
90.
Where is the one who loved her in the past?
And now no one is here to mourn for her.
I think I will light some incense,
To honor this fortuitous meeting.
So that Dam Tien may know in the Land of the Dead.”
95.
Then she murmured a heartfelt prayer.
She bowed a few times before the tomb then walked away.
In the pale twilight loomed an area of withered weeds,
As a few reeds stirred in the soft breeze.
She removed a pin that was holding her hair.
100.
There on the bark of the tree she carved a four-line poem.
Then she fell into an enthralled mental state,
And she was still and frozen where she stood.
There was a gloomy look on her beautiful face.
Consumed by grief pearly tears streamed down her cheeks.
105.
Van remarked: “Oh, my dear sister, you are also ridiculous,
To weep so many tears for someone who is long gone.”
Kieu replied: “From time immemorial,
Pretty girls can expect a cruel fate.
When I think of her my heart breaks.
110.
Looking at her tomb I wonder what will become of me.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: