Tràng giang – The Long River

Tràng giang

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

(English Version)

The Long River

The waves drift unfortunately over the long river.
Boats downstream in parallel.
When the boat returns, the water runs; hundreds of sorrows.
A dry branch of firewood has lost some ways.

A couple of small sand dunes scatter in the breeze.
In the distance, the village resounds with the afternoon market.
The sun set; the sky is high.
The river is long, the sky is broad, and the wharf is solitary.

Where does duckweed drift between rows?
In this vastness, not a single ferry passes.
And there is no bridge to evoke any intimacy,
Only the tranquil green shoreline touches the golden beach.

The layers of elevated clouds rise above the mountains of silver.
The bird extends its wings at sunset.
My heart goes down with water.
Even with no sunset smoke, I still feel nostalgic.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Tràng giang” Of Huy Cận.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: