Ngụ Ngôn Mùa Đông – A Tale of Winter

Ngụ Ngôn Mùa Đông

Tác giả: Trịnh Công Sơn

Một ngày mùa đông

Một người Việt Nam

Ra bên dòng sông

Nhớ về cội nguồn

Nhớ về đoạn đường

Từ đó ra đi

Nhớ về biển rộng

Thuyền ghe lướt sóng

Nhớ về nghìn trùng

Nòi giống của chim

Một ngày mùa đông

Một người Việt Nam

Đi lên đồi non

Nhớ về cội nguồn

Nhớ về đoạn đường

Từ đó ra đi

Nhớ về đồng bằng

Loài chim muông hót

Nhớ rừng mịt mùng

Nòi giống của Tiên

Một ngày mùa đông

Trên con đường mòn

Một chiếc xe tang

Trái mìn nổ chậm

Người chết hai lần

Thịt da nát tan

Một ngày mùa đông

Hai bên là rừng

Một chiếc xe tang

Trái mìn nổ chậm

Người chết hai lần

Thịt da nát tan .

Một ngày mùa đông

Một người Việt Nam

Thôi ra dòng sông

Súng nổ thật gần

Tiếng đạn đầy hồn

Từ đó bâng khuâng

Nhớ thuở mẹ bồng

Lời ru trong sáng

Nhớ mẹ hiền lành

Ngồi với đàn con.

Một ngày mùa đông

Một người Việt Nam

Thôi lên đồi non

Súng từ thị thành

Súng từ ruộng làng

Nổ xé da con

Phố chợ thật buồn

Cuộn dây gai chắn

Chắc mẹ hiền lành

Rồi cũng tủi thân.

(English Version)

A Tale of Winter

One winter day,

One Vietnamese,

Came to the river,

To remember my roots,

To remember my journey,

From where I departed.

I remembered the wide sea,

With boats riding on the waves.

I remembered a thousand years,

Of a race of bird-like humans.

One winter day,

One Vietnamese,

Climbed a green hill,

To remember my roots,

To remember my journey,

From where I departed.

I remembered the plains,

And the birds sang their songs.

I remembered the dark forest,

Of the race of the Dragon Fairy.

One winter day,

Along a long trail,

A hearse passed by.

Bombs exploded slowly,

Victims died twice,

Flesh was incinerated.

One winter day,

Amidst the forests,

A hearse passed by.

Bombs exploded slowly,

Victims died twice,

Flesh was incinerated.

One winter day,

One Vietnamese,

Ceased to come to the river.

I could hear gunshots very close.

The sound of bullets rained down upon my soul.

It was then that I became wistful,

Remembering a time when mother cradled me,

And sang me a sweet lullaby.

I remembered the tenderness of my mother,

As she sat watching all of her children.

One winter day,

One Vietnamese,

Ceased to climb the green hill.

Guns in the cities,

Guns in the villages,

Where explosions ripped flesh apart.

Market street was devastated,

While a barbed wire divided us.

Our mother is surely gentle,

For she was agonized in self-pity.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Ngụ ngôn mùa đông” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: