Khói Trời Mênh Mông – The Smokey Sky

Khói Trời Mênh Mông

Trịnh Công Sơn

Ta về nơi đây phố xưa dấu đạn..

Con đường bên sông cỏ lá buồn tênh

Ta về nơi đây tháng năm quá rộng

Đường xưa em lại thấp thoáng bàn chân.

Ta về nơi đây thoáng nghe gió lạnh

Hết mùa thu sang đã đến ngày đông

Những hàng cây xanh đón em áo lộng

Bây giờ ta nhìn khói trời mênh mông.

Trời còn in dấu chim xa nguồn

Đời còn bay những cơn mưa phùn

Cón gì đâu những môi xưa hồng

Vùng tuổi xanh thoảng bay như gió

Ngày rồi qua tháng năm đâu ngờ

Tên em là vết thương khô.

Ta về nơi đây bỗng im tiếng động

Đã về trên sông những cánh bèo xanh

Có còn trong em những đêm gió lộng

Ngồi bên hiên nhìn bến nước đầy dâng.

Có còn trong em những cây nến hồng

Những cầu qua sông những phút tình duyên

Gió trời lênh đênh nhớ con phố hẹn

Ta nhìn ta về giữa trời hư không.

(English Version)

The Smokey Sky

I return to my home nested beneath the traces of bullets.

On the banks of the river and along the road, the grass and leaves cast their melancholy shadows.

I return to my home after so many long years and months.

On the old road, you are among only a few coming back.

I return to my home when the chilly wind blows.

As autumn ends, the days of winter approach.

Rows of green trees used to welcome you in your billowing dress.

But now there is only the omnipresent haze of a smokey sky.

The sky still reflects the imprint of primordial birds.

Life still remembers those aviary droplets.

Nothing remains for old rosy lips.

Youth comes on the wings of the wind.

Months and years pass, and I don’t even notice.

To me your name is a deep scar.

When I came back here, suddenly everything was silent.

The river was coated with floating green duckweeds.

Do you still feel the windy nights while you are,

Sitting on the porch and watching the water creep up the riverbank?

Do you still see the pink candles and,

The bridges arching over the river in warm embrace?

The wandering winds of nostalgia follow the streets of our courtship.

I am a witness to my homecoming beneath the smokey sky.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Khói trời mênh mông” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: