My Neighbor- Cô Láng Giềng

     Cô Láng Giềng 

 

Hôm nay trời xuân bao tươi thắm.
Dừng gót phiêu linh về thăm nhà.
Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi.
Tôi đã hình dung nét ai đang cười.

Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm.
Đôi mắt trong đen màu hạt huyền,
Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng,
Xao xuyến nỗi niềm yêu…

Cô láng giềng ơi!
Không biết cô còn nhớ đến tôi.
Giây phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ.

Cô láng giềng ơi!
Tuy cách xa phương trời tôi không hề.
Quên bóng ai bên bờ đường quê,
Đôi mắt đăm đăm chờ tôi về.

Năm xưa khi tôi bước chân ra đi.
Đôi ta cùng đứng bên hàng tường Vi.
Em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi.
Đừng nói đến phân ly.

Cô láng giềng ơi!
Nay bóng hoa bên thềm đã thắm rồi.
Chân bước vui bên bờ đường quê.
Em có hay chăng giờ tôi về…

Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo.
Chân bước phân vân lòng ngập ngừng.
Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao.
Tôi biết người ta đón em tưng bừng.

Tan mơ trời xuân đôi môi thắm.
Đôi mắt nhung đen màu hạt huyền.
Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng.
Tan vỡ cuộc tình duyên…

 Tác Giả – Hoàng Quý

[English version]

 

     My Neighbour

 

It was a fresh and radiant spring day.
I stopped my wandering to come back home.
As I strolled along the road littered with falling peach blossoms,
I longed to see your smiling face waiting for me.

I dreamed of a heaven full of fresh spring aromas and blooms.
Your eyes were clear and dark like the moonless night.
Your hair blew in the rising wind like the crashing waves.
I was embarrassed by my innermost secret love for you.

Oh, my neighbour,
I was wondering whether you would still remember me,
With our sweet memories of innocent youth.

Oh, my neighbour,
Even though we have been separated for so long,
I have never forgotten the way you walked along that country road,
With your eyes intently waiting for my return home.

In the old days when I left and said goodbye to you,
While we stood under the climbing rose vine together.
Once you promised that you would wait for me.
And we would never separate from one another.

Oh, my neighbour,
Now the shadows of the roses on the veranda have turned dark.
I skipped home with joyous footsteps along that country road.
And I wondered whether you knew the moment I started my journey home.

Oh, the echoes of fireworks boomed as I entered my home village.
I hesitated as I stepped lightly with an apprehensive heart.
I heard the wedding guests talking and laughing noisily,
As I watched them lift the bride up with glee.

How my dream was shattered under that fresh spring sky!
How dark and brilliant were your cruel eyes!
How violent were the clouds and the harsh wind in your hair!
Oh, no, my heart has been broken yet again.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Cô Láng Giềng ” Of Hoàng Quý.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: