Những bóng người trên sân ga – Shades On The Platform

Những bóng người trên sân ga

Những cuộc chia lìa khởi tự đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

Có lần tôi thấy hai cô gái
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
“Đường về nhà chị chắc xa xôi?”

Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.

Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
“Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.

Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay. Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

Tôi đã từng chờ những chuyến xe
Đã từng đưa đón kẻ đi về
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?

(English Version)

Shades On The Platform

This is where the farewell begins,
The sound of the reunion shatters every string,
Wandering lives and lonesome souls,
One after another, go on all night and day.

Once I laid eyes on two girls,
Both cheeks squeezed together and sobbed.
Their backs were fused into one.
“How far do you think your way home is?”

Once I saw a lover,
Who said goodbye to a lover one afternoon,
At a station far away.
They were holding hands in wavering shadows.

The two old friends see each other off.
One of them is on the train and one is on the platform.
They insisted on each other coming back three or four times.
It’s been a while since the darkness faded away.

Once I saw a husband and wife,
They were ashamed of saying goodbye and their shadows lying down.
She opened the handkerchief and he tied it:
“Go home and look after my mother, honey!”

One time I saw an elderly woman.
She sent her son to the border.
When the train crossed a long time ago, she was always there.
Her back bent and cast a shadow on the platform.

Once I saw someone walk away.
He was confused about where to go and what to think.
His feet stepped indifferently into the lonely shadow.
He broke it off by himself.

The colorful handkerchiefs burst into tears.
Hands were waving toward hands.
Wet eyes looked through their eyes.
Is there any place sadder than this?

I’ve been waiting for trains,
And took folks back and forth.
Why do that station and that platform,
Only leave the traces of the breakup in my heart?

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Những bóng người trên sân ga” Of Nguyễn Bính.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: