Ông đồ – The Ancient Calligrapher

Ông đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực Tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài:
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng bay”

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu…
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay

Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

(English Version)

The Ancient Calligrapher

Every year, when the cherry blossoms bloom,
Once again, the old calligrapher comes along.
He spread Chinese ink and red scrolls,
In the crowded street.

A lot of folks paid for his handwriting.
They admired his artistry.
“His artistic calligraphies fly on red paper
As dragons and phoenixes dancing.”

Each year that goes by, fewer people are coming.
Where are those patrons now?
The red paper has gone its crimson color.
The ink has stagnated sadly in its inkwell.

That old calligrapher was always sitting there,
But people passing by didn’t care about him anymore.
The yellow leaves keep falling on the page,
While outside the drizzle is blowing.

This year, the cherry blossoms are blooming once again.
Nobody sees the old calligrapher anymore.
From all those that once lived,
Where are their souls now?

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Ông đồ” Of Vũ Đình Liên.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: