Phụng hiến – Devotion

Phụng hiến

Con có nghĩ: ắt là phải thế
Một đôi lần con ghì siết hai tay
Nàng thơ đẹp của trần gian ứa lệ
Bảo con rằng: hãy nhớ lấy phút giây
B.G.

Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lạI
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu

Cây và cối bầu trời và mặt đất
Đã nhìn tôi dưới sương sớm trăng khuya
Mở buồng phổi đón gió bay bát ngát
Dừng bên sông bến cát buổi chia lìa

Hoàng hôn xuống, bình minh lên nhịp nhịp
Ngàn sao xanh lùi bước trước vừng hồng
Ngày rực rỡ đêm êm đềm kế tiếp
Đón chào tôi chung cười khóc bao lần

Tôi đã gửi hồn tôi biết mấy bận
Cho mây xa cho tơ liễu ở gần
Tôi đã đặt trong bàn tay vạn vật
Quả tim mình nóng hối những chờ mong

Sông trắng quá bảo lòng tôi mở cửa
Trăng vàng sao giục cánh mộng tung ngần
Gió thổi giậy lùa mơ vào bốn phía
Ba phương trời chung gục khóc đêm giông

Những giòng lệ tuôn mấy lần khắc khoải
Những nụ cười tròn mấy bận hân hoan
Những ngoảnh mặt im lìm trong ái ngại
Những bắt tay xao động với muôn vàn

Những người bạn xem tôi như ruột thịt
Những người em dâng hết dạ cho tôi
Những người bạn xem tôi là cà gật
Những người em không vẹn nghĩa mất rồI

Trần gian hỡi? tôi đã về đây sống
Tôi đã tìm đâu ý nghĩa lầm than
Tôi ngẩng mặt ngó ngàn mây cao rộng
Tôi cúi đầu nhìn mặt đất thấp đen

Tôi chấp thuận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thoả dạ yêu em

Tôi tự nguyện sẽ một lần chung thuỷ
Qua những lần buồn tủi giữa đảo điên
Thân xương máu đã đành là uỷ mị
Thì xin em cùng lên thác xuống ghềnh

Em đứng mũi anh chịu sào có vững
Bàn tay bưng đĩa muối có chấm gừng
Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn
Hết tâm hồn và hết cả da xương

Xin yêu mãi yêu và yêu nhau mãi
Trần gian ôi! cánh bướm cánh chuồn chuồn
Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
Con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn

Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
Còn một đêm còn thở dưới trăng sao
Thì cánh mộng còn tung lên không ngại
Níu trời xanh tay với kiễng chân cao

Nhưng em hỡi trần gian ôi ta biết
Sẽ rồi ra vĩnh biệt với ngươi thôi
Ta chết lặng bó tay đầu lắc
Đài xiêu ôi xuân sắp rụng mất rồI

Đêm ứa lệ phồng mi hai mắt
Bàn tay ta nhỏ như lá cây khô
Mình hoa rã đầm đìa sương theo móc
Đỡ làm sao những cánh tiếp nhau rơI

Ta gửi lại đây những lời áo não
Những lời yêu thương phụng hiến cho em
Rồi ta gục đầu trên trang giấy hão
Em bảo rằng

  • Đừng tuyệt vọng nghe không
    Còn trang thơ thắm lại với trời hồng

(English Version)

Devotion

Do you think it is supposed to be?
A couple of times I squeezed my hand.
The beautiful muse about the world sheds tears.
She told me to remember that point in time.
BG

The day will end; I will not stay.
I’m going away and I have no idea where to go.
I will weep over this world forever,
Because I live here with so much joy and sadness.

Trees, sky, and earth,
Look at me beneath the morning dew and the moon.
I open my lungs so that the wind breathes,
And pass through the river and the sand to say goodbye.

The sunsets and rises rhythmically.
A thousand blue stars retreat in front of the pink sun.
Brilliant day to the following calm night,
They greeted me, laughed, and wept together several times.

I have sent my soul many times,
With distant clouds and adjacent willows.
I brought it into the universe,
My enthusiastic heart with expectations.

The white river makes my heart open.
The golden moon urges the wings of my dream to soar.
The wind blows the dream through the four winds in heaven.
Three corners of the earth shed tears together on a stormy night.

Tears flow many times because of anxiety.
Smiles are filled with happiness.
The faces that turn away become silent with worry.
Handshakes happen with a great deal of pleasure.

Friends who believe in me as their blood,
Brothers who put their hearts into me.
My friends see me as crazy.
The brothers treat me with the incompleteness of gratitude.

Oh! World! This is where I came to live.
Where have I found the meaning of misery?
I looked up at the high and wide clouds.
I looked down at the low dark ground.

I accepted it a hundred times in sobs.
I was shocked and terrified at night.
I fell madly in love because of my sanity.
I was blind to the satisfaction of loving you.

I volunteered to be faithful one time,
After moments of sadness in the midst of madness.
My blood and bones are emotionally charged.
Please let go through those rapids with me.

You stand firmly; I am at the helm.
On both hands, we have a platter of salt and ginger.
I vowed to love the rest of the world,
With my whole soul, with all my flesh.

Let’s love and love each other forever.
Oh! World! Wings of butterflies and dragonflies,
Little ants, wild flowers and weeds,
I love all the bugs and germs, too.

As long as I live, I shall love forever.
It remains one night, I still breathe under the moon and the stars,
My dream wings fly all the time.
I stand on tiptoe to hold the blue sky.

But, this world! I know you.
So I bid you farewell.
I froze and trembled my head,
The calyx bends, spring is coming to an end.

Tears burst out of my eyes at night.
My hands were the size of dry leaves,
My body was drenched in dew,
How do you prevent petals from falling off?

Here are my heart-wrenching words.
The words of love I devote to you,
Then I put my head on the blank page,
You said,

  • Don’t despair, do you?
    There is yet another page of fresh poetry in the pink sky.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Phụng hiến” Of Bùi Giáng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: