Một mùa đông – One Especial Winter

Một mùa đông

Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi mà chẳng nói,
Tình đôi ta vời vợI
Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa đông
Không một lần đã nói,
Nhìn nhau buồn vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Trời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi,
Qua rồi mùa ân ái:
Đàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa
Anh đứng dựa tường hoa,
Nhìn nhau mà lệ ứa,
Một ngày một cách xa.

Đây là dải Ngân Hà,
Anh là chim Ô Thước
Sẽ bắc cầu nguyện ước
Một đêm một lần qua

Để mặc anh đau khổ,
Ái ân giờ tận số,
Khép chặt đôi cánh song!
Khép cả một tấm lòng!

I I

Em là gái trong song cửa
Anh là mây bốn phương trời
Anh theo cánh gió chơi vơi
Em vẫn nằm trong nhung lụa

Em chỉ là em gái thôi
Người em sầu mộng của muôn đời
Tình em như tuyết giăng đầu núi
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vờI

Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh đau khổ
Ai bảo em ngồi bên song
Cho vương nợ thi nhân

Ai bảo em là giai nhân
Cho lệ tràn đêm xuân
Cho tình tràn trước ngõ
Cho mộng tràn gối chăn

Ai bảo em là giai nhân
Cho hồn anh rơi rụng
Ai bảo em cười như xuân
Cho chết lòng thi nhân

Ai bảo em là giai nhân
Cho rượu hồng chua cay
Cho nụ tình xa bay
Cho lệ buồn đêm nay.

III

Ngày một ngày hai cách biệt nhau
Chẳng được cùng em kê gối sầu,
Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,
Cùng cười những chuyện thế gian đau.

Ngày hôm tiễn biệt buồn say đắm
Em vẫn đùa nô uống rượu say.
Em có biết đâu đời vắng lạnh,
Lạnh buồn như ngọn gió heo may.

Môi em đượm sặc mùi nho tươi,
Đôi má em hồng chúm nụ cười,
Đôi mắt em say màu sáng lạn,
Trán em để lỏng làn tóc rơi.

Tuy môi em uống, lòng anh say,
Lời em càng nói càng chua cay
Anh muốn van em đừng nói nữa,
Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay.

IV

Hãy xếp lại muôn vàn ân ái
Đừng trách nhau, đừng ái ngại nhau,
Thuyền yêu không ghé bến sầu
Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng.

Hãy như chiếc sao băng băng mãi
Để lòng buồn, buồn mãi không thôi.

(English Version)

One Especial Winter

I

Your eyes are painfully sad,
Simply look and say nothing.
How great our love is!
This means that this cannot be over.

Love the entire winter.
We have never said once.
Staring at each other is so sad.
This means that this cannot be over.

It’s been winter,
The wind blows through the porch.
The love season has come to an end.
The cranes traversed the river.

You sit close to the window.
I stand against the wall of flowers.
Staring at one another in tears.
The two of us are separated every day.

There’s the Milky Way,
I am the O Thuoc bird.
We build a bridge of desires,
Come through once every night.

You have left me suffering,
Now the love has ended.
You block the window,
And keep your heart to yourself.

II

You are the young woman at the door.
I feel like a cloud floating everywhere,
Flying with a solitary breeze.
You live in comfort all the time.

You’re nothing more than a little sister.
The sister is always sad.
Your love is like snowfall at the top of the mountain.
And shines in a great feature.

What makes you a beauty?
May my life be in pain.
Why would you sit at the window?
Let me owe poetry.

What makes you a beauty?
Let tears overflow one spring night.
May love overfill the threshold.
Let the dream overshadow the blanket.

What makes you a beauty?
Let my soul fall apart.
How come your smile is as fresh as spring?
Let my poet’s heart break down.

What makes you a beauty?
Let the rose wine turn to bitterness.
Let the bud of love vanish.
Let the sorrowful tears fall this evening.

III

One day, two days we parted ways.
I can’t lean back on the pillow with you,
To weep for the fun stories of the world.
And make fun of the pain.

The moment of separation is very sad.
You keep laughing and getting drunk.
You have no idea how lonesome life is.
The life is cold and sad like a breeze.

Your lips are like the scent of fresh grapes.
Your cheeks are rosy with a smile,
Your eyes delight in vivid colors,
Your hair drops off your forehead.

Even when you drink, my heart still gets drunk.
The more you say, the more bitter your words become.
I want you to say no more,
My sorrowful tears will fall this evening.

IV

Close a great much love.
Don’t blame yourselves; don’t be embarrassed.
The ship of love does not stop at a sorrowful pier,
Like the night of a woman upstairs without a moon.

To be a star vanished forever,
May my heart always be filled with sadness.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Một mùa đông “ Of Lưu Trọng Lư.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: