Nhớ rừng – Reminiscence Of The Forest

Nhớ rừng

(Lời con hổ ở vườn Bách thú)

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua,
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm,
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,
Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
Ta biết ta chúa tể cả muôn loài,
Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,
Ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng.
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?

  • Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm,
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
Là nơi giống hầm thiêng ta ngự trị.
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,
Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,

  • Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

(English Version)

Reminiscence Of The Forest

(The words of a tiger at the zoo)

Holding hatred within the iron cage,
I lie down and look through the days.
I despise those who are arrogant and stupid,
Who raised their small eyes to mock the majesty of the forest.
The moment I am humiliated and imprisoned,
And become something whimsical and a plaything.
I must suffer from insane bears,
And a reckless pair of leopards in an adjoining cage.

My whole life has been about love and nostalgia.
At a time when I was dominating and full of pride.
I missed the forest, the shadow, and the old tree,
With the howling of the wind and the screeching of the mountains.
When I called out a ferocious song.
I stepped forward, boldly and with dignity.
Gliding through my body like rhythmic waves,
I played my shadow calmly in the midst of thorny leaves and sharp grass.
In the dark cave, when my god’s eyes scowled down,
Things have gone quiet.
I realize that I am the lord of all creation,
In the midst of the anonymous and ageless grassland.

Where are the golden nights on the riverside?
When I get drunk and drink the moonlight?
Where are the rainy days all over the place?
Silently watching my land renew itself?
Where are the greenery and the golden light of dawn?
With the jubilant melody of birds lulling me to sleep?
Where are the bloody afternoons behind the woods?
I wait to die in the scorching sun.
Give me a chance to keep my own secret.
Oh! Where is the glorious moment now?

Now I have a profound grudge that will endure forever.
I can’t stand scenes that never change:
The scenes are laid out, trivial and artificial,
Flowers are taken care of, the grass is trimmed, paths are flat, and trees are planted.
The strip of black water resembles a creek, but it does not flow.
Interspersed with the ground are low mounds.
Some leafy beds are very gentle and clear.
They are also taught to imitate desolate forms,
Of a haughty and murky place for thousands of years.

Oh! Awesome! The impressive mountain scenery!
Therein reigned my sacred soul.
The immense place I fought in the past.
The land I shall never see again.
Do you know in tedious days,
I’m chasing after a great long dream?
May my soul be sealed off from you,

  • Oh! My majestic forest scene!

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Nhớ rừng” Of Thế Lữ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: