Cô hàng xóm – The Neighbor

Cô hàng xóm

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn.
Hai người sống giữa cô đơn,
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.
Giá đừng có giậu mùng tơi,
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng…
Có con bướm trắng thường sang bên này.
Bướm ơi! Bướm hãy vào đây!
Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi…
Chả bao giờ thấy nàng cười,
Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên,
Mắt nàng đăm đắm trông lên…

Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!
Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,
Tôi buồn tự hỏi: “Hay tôi yêu nàng?”

  • Không, từ ân ái nhỡ nhàng,
    Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao!
    Tơ hong nàng chả cất vào,
    Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.

Mấy hôm nay chẳng thấy nàng,
Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong.
Cái gì như thể nhớ mong?
Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng!
Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,
Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa.

Tầm tầm giời cứ đổ mưa,
Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm.
Cô đơn buồn lại thêm buồn…
Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?

Hôm nay mưa đã tạnh rồi!
Tơ không hong nữa, bướm lười không sang.
Bên hiên vẫn vắng bóng nàng,
Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng…
Nhớ con bướm trắng lạ lùng!
Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng.

Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!
Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!
Đêm qua nàng đã chết rồi,
Nghẹn ngào tôi khóc… Quả tôi yêu nàng.

Hồn trinh còn ở trần gian?
Nhập vào bướm trắng mà sang bên này!

(English Version)

The Neighbor

Her house was next to mine.
It was parted by a lush green fence.
The two of us lived in lonesomeness.
She seemed unhappy as I was.
If only there was no fence,
I would visit her either way.

I had this really light dream…
There was a white butterfly that came all the time from that side.
Butterfly! Butterfly come here!
I can ask you one quick question…
I have never seen her smile.
She dried damp silk from the porch.

The white butterfly was back there.
All of a sudden, I got worried,
I sadly wondered, “Or do I love her?”

  • No, for my love was incomplete.
    The way my feelings were cold!
    The silk was dry, but it hasn’t been preserved.
    The white butterfly kept coming every day.

I haven’t seen her in a couple of days,
I would have loved to have golden silk to dry.
What seemed to be longing?
Miss her? No! I definitely didn’t miss her!
Well, considering that my love was forsaken,
My heart only missed my old lover.

It was supposed to rain all the time.
Ending today was just four days.
I was saddened by the loneliness.
When the rain stopped, the butterfly came by?

The rain ended today.
Silk no longer dried; butterflies grew lazy to come.
Her shadow was always missing from the porch.
Sobbing… I came across the table crying…
I was strangely missing that white butterfly,
Also missed the golden silk, but I didn’t miss her.

Oh! White butterfly and golden silk!
Come back soon and go and mourn her!
Last night she died.
I cried out choking…Indeed, I love her.

Is her virgin soul still in this world?
Enter the white butterfly to come that way!

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Cô hàng xóm” Of Nguyễn Bính.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: