Viễn khách – The Traveler

Viễn khách

Đương lúc hoàng hôn xuống
Là giờ viễn khách đi
Nước đượm màu ly biệt
Trời vương hương biệt ly.

Mây lạc hình xa xôi
Gió than niềm trách móc
Mây ôi và gió ôi
Chớ nên làm họ khóc.

Mắt nghẹn nhìn thâu dạ
Môi khô hết níu lời
Chân rời, tay muốn rã
Kẻ khuất… kẻ trông vời…

Hôm nào như hôm qua
Má kề trên gối sánh
Anh đi, đường có hoa
Tôi nằm trong tủi lạnh.

Buổi chiều ra cửa sổ
Bóng chụp cả trời tôi
Ôm mặt khóc rưng rức
Ra đi là hết rồi ..

(English Version)

The Traveler

By the time the sun goes down,
It’s time for a traveler to depart.
Water stains the color of separation.
The sky gives off the scent of farewell.

The clouds fly far away.
The wind laments blame.
Oh, the clouds! Oh, the wind!
Don’t cause them to cry.

Our eyes gaze upon the heart,
And the lips suit to dry and speechless.
The legs and hands are worn out.
You are gone… I expect you…

One day was yesterday,
My cheeks are all over the pillow.
You walk along the way of flowers,
I lay down cold.

Afternoon outside the window,
Darkness lies my whole sky.
I cry and embrace myself.
Leaving is the end…

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Viễn khách” Of Xuân Diệu.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: