Mùa xuân buồn lắm em ơi – Spring Is So Sad, My Dear!

Mùa xuân buồn lắm em ơi

Mùa xuân buồn lắm em ơi
Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
Đạp xe qua nhà em
Nhìn vào ngưỡng cửa
Nhà số 20
Anh nhớ em má hồng…

Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
Có một hàng rào, có thầy, có mẹ …
Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
Nên anh đạp xe đI
Rồi đạp xe về
Mà chẳng có đôi ta…

Mùa xuân buồn lắm em ơi
Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt rỉ

Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
Hết cả tiền uống một ly nước mía
Mà cũng không gặp ‘em
Nên khát đắng linh hồn

Không phải anh ngại đường xá xa xôi
Anh cần gì đường dài
Anh cần gì nước mía
Anh cần gì hoa thơm và chim cười trong lá biếc
Cũng chẳng cần cỏ thêu xanh cánh đồng xa biền biệt
Nhưng làm sao không có bóng hai người đè lên cỏ úa
Để anh nghe em cười mà thấy cả mùa xuân…
Làm sao chỉ có một mình anh
Vừa đạp xe, vừa ngâm thơ (mà đường vẫn dài)
Ngửa mặt lên cao, trời xanh biêng biếc
Làm sao em không ngó xuống linh hồn?…

Sao mùa xuân mà chẳng có mưa bay
Chẳng có người đi bên cạnh cầm tay
Anh chẳng được hôn lên trán ái tình
Và nói năng những lời vô nghĩa…

(English Version)

Spring Is So Sad, My Dear!

Spring is so sad, my dear!
I still ride between Saigon and Phu Tho Horse Racing Ground.
Cycling past your house,
Just looking at the doorway,
House number 20,
I miss those rosy cheeks of yours…

I remember your house with blue painted doors.
There is a fence, there is your father and your mother…
There are horses running through the race course,
and people walking down the street.
So, I ride my bike,
Then cycle back,
But without either of us…

Spring is so sad, my dear!
Whenever I cycle back, I still feel embarrassed.
My bike always comes in pure blue,
But my soul has become rusty.

Because of cycling from Saigon to Phu Tho racecourse,
I ran out of money to drink a glass of sugarcane juice,
But I never even saw you,
So my soul was thirsty for bitterness.

It’s not that I’m worried about the farthest route.
I’m not fully apprehensive of a long road.
I don’t need sugarcane juice.
Fragrant flowers and laughing birds in the leaves are not necessary.
Nor is there a need for the green grass in a remote field.
But how could there be no shadows of the two people on the shriveled grass?
When I hear you laugh, I see the whole spring.
How is it possible for me to be alone?
Biking by reciting poetry (but there’s still a long way to go)?
Looking up, I saw the blue sky.
How do you not look down on my soul?

Why doesn’t the rain come in the spring?
No one around to hold hands?
I am forbidden to kiss the forehead of love,
And speaking foolishness…

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Mùa xuân buồn lắm em ơi” Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: