Người em sống trong cô độc – The Sister Who Lives In Solitude

Người em sống trong cô độc

Tay anh dài sao em không gối mộng
Thơ anh say sao chẳng uống cho đầy
Mắt thuyền trôi anh chèo cả hai tay
Sao chẳng ngự cho hồn anh xuống nhạc

Sao chẳng đến cho lá cành xanh biếc
Năm ngón tay anh trổ lá mùa xuân
Ngọc cho em anh đúc ở thư phòng
Có lửa cháy trong mắt buồn da diết

Có thơ thắp sáng trong từng ánh nguyệt
Những lời êm bầy biện với linh hồn
Có mùa thu thay áo ở đầu non
Cho dịu lối em về mai lá rụng

Em chói sáng trong tình anh cô độc
Cả cuộc đời mộng ảo nhớn bừng lên
Gót kiều thơm chuyển bước: bút thần run
Chờ em đến tuổi trời anh đốt lửa

Hãy thở gấp cho anh nhiều hơi thở
Mắt mở to cho biển rộng vô cùng
Hãy ban từng khoé mắt đốt hoa đăng
Và má đỏ tiếp hồng xuân vĩnh viễn

Em đã đến chưa? Sao đêm chợt vắng
Cả cuộc đời xáo động chợt hao đi
Những ngón tay dần chuyển đến hôn mê
Và tà áo phủ chân trời trước mặt

(English Version)

The Sister Who Lives In Solitude

My arms are long; how about putting your head on them to dream?
My poems are intoxicating; why don’t you drink to fill up?
Your eyes are like a ship adrift; I paddle with both hands.
Why don’t you come to let my soul into the music?

Why don’t you come to make the leaves turn green?
My five fingers are filled with spring leaves.
Pearls for you I cast in my study.
There is a blaze flaming in my sad eyes.

There’s poetry that sparkles in every moonlight.
My gentle words speak unto the soul.
There is autumn dressing on the top of the mountain,
And your way back gets smooth with the falling leaves.

You never fail to shine in my lonely love.
My entire life has been full of delusions.
When Kieu’s fragrant heel shakes, my magic pen trembles.
While waiting for your arrival, my age has ignited a fire.

Breathe quickly and give me plenty of breathing.
Open your eyes to the vast ocean.
Give me every corner of your sharp eyes,
And your rosy cheeks of everlasting spring.

Have you come yet? How come it’s such a quiet night?
All the tumultuous life has suddenly vanished.
My fingers gradually become comatose.
And your laps obscure the horizon ahead.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Người em sống trong cô độc “ Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: