Lúc chết – At The Moment Of Death

Lúc chết

Anh cúi mặt hôn lên lòng đất
Sáng ngày mai giường ngủ lạnh côn trùng
Mười ngón tay sờ soạng giữa hư không
Ðôi mắt đã trũng sâu buồn ảo ảnh

Ở trên ấy mây mùa thu có lạnh
Anh nhìn lên mái cỏ kín chân trời
Em có ngồi mà nghe gió thu phai
Và em có thắp hương bằng mắt sáng?

Lúc ra đi hai chân anh đằng trước
Mắt đi sau còn vương vất cuộc đờI
Hai mươi năm, buồn ở đấy, trên vai
Thân thể nặng đóng đinh bằng tội lỗI

Ðôi mắt ấy đột nhiên buồn không nói
Ðột nhiên buồn chạy đến đứng trên mi
Anh chợt nghe mưa gió ở trên kia
Thân thể lạnh thu mình trong gỗ mục

Anh chợt ngứa nơi bàn chân cỏ mọc
Anh chợt đau vầng trán nặng đêm khuya
Trên tay dài giun dế rủ nhau đI
Anh lặng yên một mình nghe tóc ướt

Nằm ở đấy, hai bàn tay thấm mệt
Ngón buông xuôi cho nhẹ bớt hình hài
Những bài thơ anh đã viết trên môi
Lửa trái đất sẽ nung thành ảo ảnh.

(English Version)

At The Moment Of Death

I lowered my head and kissed the ground.
Tomorrow morning, my bed would feel cold with the insects.
My ten fingers fumbled into nothingness.
The eyes were sunken and gloomy into illusion.

Were the autumn clouds cold up there?
I stared at the roof of the grass covering the horizon.
Have you sat and listened to the autumn breeze?
And you lit the incense with your lustrous eyes?

When I left home, my legs went ahead.
My eyes continued after and still remained in life.
For two decades, my sadness lay on my shoulders.
The heavy body has been crucified through my sin.

These eyes suddenly became sad without uttering a word,
Suddenly they ran woefully to stand on my eyelids.
All of a sudden I heard the rain and the wind from on high.
My cold body curled in rotten wood.

I suddenly felt like I was scraping my feet covered in grass.
I had a sudden pain in my forehead at night.
On my skinny arms, worms, and crickets together crawled away.
I was alone in silence and I overheard my hair soaked.

I lay here with my exhausted hands.
My fingers loosened in order to reduce my figure.
The poems I wrote on my lips,
Will be burned into illusion by the flame of the earth.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Lúc chết” Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: