Kỳ diệu – Miracle

Kỳ diệu

Khi đám mây cao dừng trên nếp trán
Anh chợt nghe vỗ cánh chim bay
Trái thơm ngon nặng chĩu trên môi
Dòng suối lạ chẩy qua hơi thở

Bốn mùa Xuân về đứng trên cơ thể
Ở giữa mầm lộc biếc và lá non
Anh đứng nghe âu yếm gọi tên em
Khi em đến nằm ngoan trên đồi cỏ

Có bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ
Có xôn xao là núi lớn xôn xao
Cánh tay anh, anh đã dặn nằm im
Ðôi mắt anh đã trở thành tinh tú

Ðứng thật xa để canh chừng giấc ngủ
Ðứng thật cao như ngọn hải đăng
Anh canh chừng con thuyền lạ đi ngang
Sẽ chở em về quê hương thần thoại.

Cả mái tóc đã thành rừng lo ngại
Mỗi chân tơ có mong nhớ xanh um
Khi môi anh nặng chĩu trái thơm ngon
Khi em đến mang theo dòng nhựa ngọt

Huyết quản thành sông chở linh hồn lá biếc
Cánh tay là cầu mang thương mến qua sông
Anh nghe thơ thức dậy tuổi mười lăm
Anh nghe em bước vào thơ sáng lạn

Em chớ hỏi: sóng đi trên biển lớn
Cớ làm sao thành nhã nhạc dâng lên
Cớ làm sao muôn tinh tú trong đêm
Bỗng rung động khi em cười rất nhẹ…

(English Version)

Miracle

Whenever the high clouds stop my forehead.
All of a sudden I hear the flutter of a bird’s wing.
The delightful fruits are heavy upon my lips.
A strange stream flows through my breath.

The four seasons of spring are held upon my body.
In the midst of green buds and young leaves,
I hear and call your name affectionately,
As you come and lie mildly on the grass.

The sun is somewhat bewildered.
It is somewhat boisterous on the big mountain.
With my arms, I ask them to remain motionless.
And my eyes turn into shining stars.

I stand long enough to watch you sleep, And stay upright like a lighthouse.
I keep an eye out for a strange passing boat.
Which will steal you to a mythical homeland.

Even my hair grows in a frightened forest.
Every inch of my skin has the utmost desire.
When my lips are full of mouth-watering fruit,
When you come and bring a stream of sweet resin.

My blood turns into rivers that carry my green soul.
My arm is a bridge to convey nostalgia on the other side of the river.
I hear my poetry wake up at the age of fifteen.
I hear your footsteps come into my brilliant poetry.

You shouldn’t ask: When the wave goes upon the vast sea,
Why does it become the rising music?
Why do the stars of the night?
All of a sudden vibrate when you laugh very slightly?

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Kỳ Diệu” Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: