Paris có gì lạ không em? Is There Anything Strange In Paris?

Paris có gì lạ không em?

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?

Em có đứng ở bên bờ sông?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút suơng sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa…

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em?

Anh sẽ đàn những phím tơ chùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?…

(English Version)

Is There Anything Strange In Paris?

Is there anything strange in Paris?
By the time I get back tomorrow, will you still be good?
Spring flowers and leaves are packed with alleys.
Do you find me inside the wings of the bird?

Is there anything strange in Paris?
Tomorrow I shall return to the middle of the Seine.
I will return to the midst of a white river,
Is that a layer of mist or a dress of yours?

Are you standing on the river?
Please cover up to half the moon.
I will come back to the water.
I will find you in the moonlight.

Let me breathe in the morning mist.
Every breath melts a little bit of dew.
When the sky is filled with brilliant stars.
Your eyes will be drawn to the wind.

Let me hold your hand.
That hair of yours, I’ll call the clouds.
The next day we are apart,
I can still see the white clouds soaring.

I will copy poetry over time.
The poems are filled with jealousy.
Because of you or a bright moon
Were drowned in your eyes?

I will play the melancholy tunes.
I play, but it has no sound.
Just heard through the wind my desire,
As I walk away, my heart softens the nostalgia.

Is there anything strange in Paris?
By the time I get back tomorrow, your eyes will still look black.
I always wonder if my heart tastes like green rice?
And I have no idea whose hands make the lotus leaf?

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Paris có gì lạ không em?” of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: