Ngày xưa hoàng thị Hoang Thi Of The Old Days

Ngày xưa hoàng thị

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở

Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhoà mau
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu?
Chân tìm theo nhau
Còn là vang vọng

Đời như biển động
Xoá dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ

Phố ơi muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ

Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời

Tình ơi tình ơi!

(English Version)

Hoang Thi Of The Old Days

You just returned from school.
It rains gently along the road.
Young birds conceal their beaks.
Beneath the yellow flower’s root.

You walk with major footsteps,
In that white, ivory dress of yours.
Holding your school bag in your arms,
Your long hair runs along slender shoulders.

I’m always after you;
My heels keep silent.
The sun fades in the afternoon.
Rain pours down faintly.

You just returned from school.
By the end of the route, the clouds are red.
I find you and I chase after you.
Your shape appears weak and sad.

Your fingertips are like flower buds,
And your long hair is a stream.
I’m trying to figure out a few words to say,
But my heart is so hesitant.

My heart is in a state of tears.
Like the sky is overwhelmed by the clouds.
The day after I enter the class,
I look at you with such shyness.

You just returned from school.
It rains gently along the road.
Hurriedly I give you a bouquet
Which is pressed at the end of your book.

Oh! My love! This is for all eternity.
I have no idea what to say to calm down.
When you smile slightly,
I bring it into my nostalgia.

Summer is upon us; the phoenix flowers are blooming.
After that, we never saw each other again.
Oh! The first love!
As walking through the sand,

It has been a decade,
I came across here by chance.
The old tree is still slim,
And displays its red silhouette.

My steps are gentle but profound,
And also vanish quickly.
I think it’s gone
Street flowers at the end of the afternoon.

The dress you wore back then.
Faded various colors?
I find your footsteps,
But all that remains are echoes.

Life is like a stormy sea
That wipes out the days gone by.
In choosing a bouquet,
My heart feels a lot of nostalgia.

Oh! Streets! This is for all time,
Keep the imprints of love.
I find old traces somewhere,
But who stole my red dust?

Your little figure
Now it’s a long way from here.

Oh! Love, Oh! Love!

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Ngày xưa hoàng thị” Of Phạm Thiên Thư.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: