Chuyện tình buồn – A Sad Love Story

Chuyện tình buồn

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mảI
Ðời chia như nhánh sông
Phong thư tình ngây dạI
Và môi vai rất mềm
Những hẹn hò cuống quýt
Trên lối xưa thiên đàng.

Ngày nhà em pháo nổ
Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ
Tâm hồn anh nhuốm máu
Ôi nhát chém hư vô
Ôi nhát chém hư vô…

Năm năm rồi đi biệt
Ðường xưa chưa lối về
Trong đìu hiu gió cuốn
Nằm chơ vơ gác chuông
Năm năm rồi cách biệt
Cỏ hoang sân giáo đường
Chúa buồn trên thánh giá
Mắt nhạt nhoà mưa qua.

Ngồi bâng khuâng nhớ biển
Bên bãi đời quạnh hiu
Anh như hồn thủy thủ
Cùng năm tháng phiêu du
Anh một đời rong ruổI
Em tay bế tay bồng
Chiều hắt hiu xóm đạo
Hồi chuông giáo đường vang.

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Bao kỷ niệm chôn kín
Dường như đã lắng quên
Năm năm rồi trở lạI
Một mầu tang ngút trời
Thương người em năm cũ
Thương góa phụ bên song…

(English Version)

A Sad Love Story

It’s been five years since we last saw each other.
From when you were married.
I’ve been wandering for miles.
Our life was divided into branches of the river.
The stupid love letters,
And your lips were kind of soft.
The datings hurried
Along the old path to paradise.

The day when the fireworks from your house exploded,
I curled up in one of those blankets.
Like a nest-forming worm
In solitaire lychee.
The day when the fireworks from your house exploded,
My soul was stained with blood.
Oh, a nihilistic slash!
Oh, a nihilistic slash!

I’ve been away for five years.
There was no path back to the old road.
In the gloomy wind,
The bell tower was in desolation.
We’ve been apart for five years.
Weeds surrounded within the churchyard.
God grieved on the cross,
And his eyes faded in the rain.

While sitting wistfully, I missed the sea.
Upon the beach of a solitary life,
I was such a sailor soul
With the adventurous years.
I’ve been wandering my whole life.
You held your children.
The parish was lonely in the late afternoon.
The church bells chimed.

It’s been five years since we last saw each other.
From when you were married.
Our memories were buried,
And seemed to be on the verge of oblivion.
After five years I returned,
The sky was overcast with a funerary color.
Loving my sister of the old years,
Loving the widow by the window.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Chuyện tình buồn “ Of Musician Phạm Duy. The Poem Of Phạm Thanh Bình.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: