Chiều – The Afternoon

Chiều

Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây.

Chim rừng quên cất cánh
Gió say tình ngây ngây
Có phải sầu vạn cổ,
Chất trong hồn chiều nay
Chất trong hồn chiều nay.

Tôi là người lữ khách
Màu chiều khó làm khuây
Ngỡ lòng mình là rừng
Ngỡ lòng mình là mây
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cây.

Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây.

(English Version)

The Afternoon

On the way home full of fond memories,
The afternoon gradually comes to the end of the day.
The sound of sadness resonates through the clouds.
The sound of sadness resonates through the clouds.

The wild birds forget to flap their wings.
The wind makes blind inebriated love.
A thousand years of sorrow
Remain in my soul this afternoon?
Remain in my soul this afternoon?

I am a wanderer.
The color of the afternoon cannot help me soothe myself.
I thought of myself as a forest.
I thought of myself as a cloud.
Getting homesick,
Lighting a cigarette,
The smoke rises higher than the tree.

On the way home full of fond memories,
The afternoon gradually comes to the end of the day.
The sound of sadness resonates through the clouds.
The sound of sadness resonates through the clouds.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Chiều” Of Musician Dương Thiệu Tước. The Poem Of Hồ Dzếnh.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: