Nương chiều – The Afternoon Fields

Nương chiều

Chiều ơi ! Lúc chiều về rợp bóng nương khoai
Trâu bò về rục mõ xa xôi, ơi chiều
Chiều ơi ! Áo chàm về quảy lúa trên vai
In hình vào sườn núi chơi vơi, ới chiều

Chiều ơi ! Lúc chiều về là lúc yên vui
Qua đường mòn ngửi lúa thơm ngơi, ới chiều
Chiều ới ! Chiều ơi ! Chiều ơi !
Thu về đồng lúa nương chiều

Tay dân cầy ngừng giữa làn gió.
Lúa ngát thơm trên những cánh nương
Tiếng súng xa nghe lẫn oán thương
Đây nhà nông phá rừng gây luống

Mai về, để lúa trên ngàn
Ta nuôi người gìn giữ non nước
Lúc sức tôi chen với sức anh
Lấy máu tô cho thắm núi xanh
Đem mồ hôi tưới đồng lúa xanh.

Chiều ơi ! Lúc chiều về mọc ánh trăng tơ
Cho ngày mùa bài hát nên thơ, ơi chiều
Chiều ơi ! Mái nhà sàn thở khói âm u
Cô nàng về để suối tương tư, ới chiều

Chiều ơi ! Biết chiều nào còn đứng trên nương
Phố phường nhiều chiều vắng quê hương, ới chiều
Chiều ới ! Chiều ơi ! Chiều ơi !

(English Version)

The Afternoon Fields

Oh afternoon! As the afternoon arrives, the fields are shaded by sweet potatoes.
The sound of a buffalo muzzle on the way back echoes from a distance. Oh, afternoon!
Oh, afternoon! Indigo clothes carry rice on shoulders
And imprint their silhouettes upon the desolate mountainside. Oh, afternoon!

Oh, afternoon! When the afternoon arrives, it is the moment of happiness.
As I walk through the trail, I scent the aroma of ripe rice Oh, afternoon!
Oh, afternoon! Oh, afternoon! Oh, afternoon!

Autumn comes back to the rice fields in the afternoon.
The hands of the farmer stop plowing through the wind.
The fragrance of rice fills every field.
The sound of gunfire resounds from afar.
Here, the farmers clear the forest to create beds.

Tomorrow they harvest rice in the mountains.
They feed the soldiers who stand up for the country.
As their power strengthens each other,
Take fresh blood to embellish the greenery of the mountains,
Bring perspiration to irrigate green rice fields.

Oh, afternoon! When the afternoon arrives, the new moon rises,
The harvest days sing poetic songs. Oh, afternoon!
Oh, afternoon! The stilt roofs are overcast with dark smoke.
The girl returns home and leaves the stream in love sickness. Oh, afternoon!

Oh, afternoon! Knowing that every afternoon I still stand in the field,
And look around the empty streets, many afternoons. Oh, afternoon!
Oh, afternoon! Oh, afternoon! Oh, afternoon!

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Nương chiều” Of Musician Phạm Duy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: