Tiễn em – Walking Away

Tiễn em

Lên xe tiễn em đi
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly.

Tiễn em về xứ Mẹ
Anh nói bằng tiếng hôn
Không còn gì lâu hơn
Một trăm ngày xa cách

Tuyết rơi mỏng manh buồn
Ga Lyon đèn vàng
Cầm tay em muốn khóc
Nói chi cũng muộn màng.

Lên xe tiễn em đi
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly.

Hôn nhau phút này
Chia tay tức thì
Em ơi khóc đi em, khóc đi em, khóc đi em
Sao rơi rớt rụng
Vai em ướt mềm
Em ơi khóc đi em, khóc đi em, khóc đi em.

Lên xe tiễn em đi
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly.

Hỡi em người xóm học
Sương thấm hè phố đêm
Trên con đường anh đi
Lệ em buồn vương vấn.

Tuyết rơi phủ con tầu
Trong toa em lạnh đầy
Làm sao em không rét
Cho ấm mộng đêm nay?

Nơi em có trăng soi
Anh một mình ở lại
Trời mùa đông Paris
Suốt đời thèm trăng soi

Lên xe tiễn em đi
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly

(English Version)

Walking Away

Getting on the train to see you off,
I’m sadder than I’ve ever been.
Wintertime in Paris.
That keeps people apart for a lifetime.

I see you heading back to your motherland.
I said with a kiss.
Nothing goes on longer than that.
A hundred days apart.

The slender snow falls sadly,
The lights of Lyon station are shadowy yellow.
Holding your hand, I want to weep.
It’s too late to talk about anything.

Getting on the train to see you off,
I’m sadder than I’ve ever been.
Wintertime in Paris.
That keeps people apart for a lifetime.

Kiss each other at this point in time.
Break up immediately.
My dear! Let’s cry! Let’s cry! Let’s cry!
Falling stars wane.
Your shoulders are wet and soft.
My dear! Let’s cry! Let’s cry! Let’s cry!

Getting on the train to see you off,
I’m sadder than I’ve ever been.
Wintertime in Paris.
That keeps people apart for a lifetime.

Oh! My schoolmate!
The fog breaks through the street at night.
On my way there,
Your sad weeping persists.

Snow comes over your train.
Your carriage is freezing.
How are you not cold?
To have a warm dream tonight?

Wherever you are, the moon lights up.
I’m staying here by myself.
It’s winter in Paris.
All my life I crave for the moon to shine.

Getting on the train to see you off,
I’m sadder than I’ve ever been.
Wintertime in Paris.
That keeps people apart for a lifetime.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Tiễn em” Of Musician Phạm Duy. The Poem Of Cung Trầm Tưởng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: