Quê nghèo – My Poor Village

Quê nghèo

Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói
Có những cánh đồng cát dài
Có lũy tre già tả tơi
Ruộng khô có những ông già rách vai
Cuốc đất bên đàn trẻ gầy
Có người bừa thay trâu cầy

Bình minh khi sương rơi mờ trên rẫy
Thấp thoáng bóng người bên ngòi
Tát nước với giọt mồ hôi
Chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai
Hiu hắt tiếng bà mẹ cười
Vui vì nồi cơm ngô đầy…

Bao giờ cho lúa được mùa luôn, lúa ơi
Để cho cô con gái không buồn vì gió Đông
Bao giờ cho lúa về đầy sân, lúa ơi
Để cho anh trai tráng được gần người gái quê.

Làng tôi luôn luôn vươn vài đám khói
Những mái tranh buồn nhớ người
Xơ xác điêu tàn vì ai
Nửa đêm thanh vắng không một bóng trai
Có tiếng o nghèo thở dài
Vỗ về trẻ thơ bùi ngùi

Từ khi đau thương lan tràn sông núi
Quê cũ đã nghèo lắm rồi
Thêm đói thêm sầu mà thôi
Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi
Mơ thấy bên lề cuộc đời
Áo dài đùa trong nắng cười…

Bao giờ em trở lại vườn dâu, hỡi em
Để cho anh bắc gỗ, xây nhịp cầu (anh) bước sang
Bao giờ cho nối lại tình thương, hỡi ai
Để em ra bến vắng, đón người người chiến binh.

(English Version)

My Poor Village

I live in a village not far from the magnificent capital.
There are stretching sand fields.
The clumps of old bamboo tear into shreds.
In the dry fields, there are old farmers with their shirts torn off their shoulders,
Dig the ground with skinny children.
There are people out there plowing for buffalo.

At dawn when the mist comes down on the field,
Shadows of people loom by the river.
They bring water with drops of perspiration.
The evening falls light upon the bed of sweet potatoes,
The gentle laugh of mother resounded.
She’s pleased to see the pot of rice filled with corn.

When does the rice harvest take place? Oh! Rice!
The girl doesn’t grieve for the east wind.
When is the yard full of rice? Oh! Rice!
Let the young man be close to the country girl.

My village always raises plumes of smoke,
And lonesome thatched roofs are missing people.
For whom have they been sterile and devastated?
In the midst of a quiet night, there is no human shade.
Only a sigh from the poor woman,
Patting her children sadly.

Ever since the pain spread through the mountains and rivers.
My home town was extremely impoverished.
There was more starvation and misery.
I had a dream where all the families were happy.
I dreamt on the sideline of life,
Ao dai plays and laughs under the sunshine.

How soon will you return to the strawberry garden, my dear?
Let me get the wood and build a bridge over it.
When does love awaken, dearly beloved?
You will arrive at the deserted bridge and give a warm welcome to the warrior.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Quê nghèo” Of Musician Phạm Duy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: