Tà áo xanh – The Blue Dress

Tà áo xanh

Gió bay từ muôn phía
tới đây ngập hồn anh,
rồi tình lên chơi vơi
Thuyền anh một lá ra khơi
về em phong kín mây trời
đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai

Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu
ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân
để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành

Anh còn nhớ em nói rằng
Sao mùa xuân lá vẫn rơi?
Sao mùa xuân lá vẫn bay?
Em ơi, có hoa nào không tàn
có trời nào không mây
có tình nào không phai?

Em còn nhớ anh nói rằng
khi nào em đến với anh
xin đừng quên chiếc áo xanh
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có màu nào không phai
như màu xanh ái ân

Rồi chiều nao xác pháo
bên thềm tản mác bay
em đi trong xác pháo
anh đi không ngước mắt
thôi đành em

Lúc anh ra đi lạnh giá tâm hồn
hoa mai rơi từng cánh trên đường
lạnh lùng mà đi tiếc nhớ thêm chi
hoa tàn nhạc bay theo không gian

Biết nhau để mà nhớ
nhớ nhau để sầu dâng
tình trần ôi mong manh
người mơ một sớm đến anh
rồi đi đi mãi cho anh sầu
đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai

Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu
ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân
để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành

Anh còn nhớ em nói rằng
sao mùa xuân đến không vui?
sao mùa xuân đến không tươi?
Em ơi, có trăng nào không tà
có diều nào không bay
có tình nào không say?

Em còn nhớ anh nói rằng
tâm hồn anh dễ chóng quên
tâm tình anh dễ chóng phai
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có tình nào không phai
như tình anh với em

Rồi chiều nào băng giá
tâm hồn tìm đến nhau
Em mơ trong tiếng hát
Anh mơ trong nét bút đa tình sao
Trách sao hoa xưa còn có lúc tàn
Nhưng riêng anh dệt mấy cung đàn
Nhạc đời còn ghi những nét thương yêu
Hoa tàn tình tan theo không gian…

(English Version)

The Blue Dress

The wind blew from every angle and swept away my soul.
Then love drifted and my boat went off.
And you were as secretive as the clouds in the sky.
Every night, I waited for morning to dream about you.

No matter how much I dreamed, it meant nothing.
We met each other in the autumn.
We cared for each other in the winter.
We fell for each other in the spring.
And then our love disappeared when spring came.
Why did you leave me without saying anything?

I still remember you said,
Why do the leaves still fly during the spring?
Why do the leaves fall out in the spring?
Oh, my dear! When are the flowers withering?
When is the sky free of clouds?
When does love vanish?

I still remember you said,
When will you come unto me?
Please don’t forget to put on your blue dress.
Oh, my dear! Is somebody waiting for the full moon night?
Is there a color that can’t fade away
Like the blue of love?

Then one afternoon, the debris from the firecrackers
On the porch scattered.
You were marching in scarlet,
When I was walking in silence.
It couldn’t be helped!

When I left, my soul was filled with coldness.
The apricot blossom is shed by the side of the road.
Leaving in the cold,
Shouldn’t I regret it anymore?
The flowers wilted and music resounded in the air.

We knew each other as a way of remembering.
Reminding each other to feel more sorrowful.
One early morning you came to me,
Then you left forever, leaving me miserable.
Every evening, I waited in the morning to dream about you.

No matter how much I dreamed, it meant nothing.
We met each other in the autumn.
We cared for each other in the winter.
We fell for each other in the spring.
And then our love disappeared when spring came.
Why did you leave me without saying anything?

I still remember you said,
Why does spring happen to be miserable?
Why is the coming spring not fresh?
Oh, my dear! Is there the moon that doesn’t wane?
Is there a kite that never flies?
Is there any love that is not passionate?

I still remember you said,
My soul forgets easily,
My love breaks easily.
Oh, my dear! I never believe,
Is there a love that never ends?
So does our love.

Then one cold afternoon,
Our souls find one another.
You dream of singing.
And I dream with words of love.

Blame the old flower, sometimes it vanishes!
But I weave my own musical songs.
The music of life always stands for the words of love.
When a flower fades, love disappears into space.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Tà áo xanh” Of Musician Đoàn Chuẩn-Từ Linh.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: