Biển, Nỗi nhớ và Em – Sea, Nostalgia And You

Biển, Nỗi nhớ và Em

Anh xa em, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm, một chút đã cô đơn

Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Em đâu phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em.

(English Version)

Sea, Nostalgia And You

When I am far from you, the moonlight suddenly becomes solitary and sad.
The sea seems yet so long and so broad,
Away from the sails for a while, it feels alone.

The wind silently does not speak,
How come the mountain must be worn?
You’re not a ray of afternoon sunshine.
How come you dye me purple?
The waves are meaningless.
Unless you come this afternoon.
Even though I’m reeling from the waves because of you.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Biển, Nỗi nhớ và Em” Of Musician Phú Quang. The Poem Of Xuân Quỳnh.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: