Kỷ niệm – Memory

Kỷ niệm

Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo; Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo tôi nghe tiếng còi tàu

Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quê
Hai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé,
Tiếng nước dưới chân đê
Tôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về

Cho tôi lại nhà trường, bao nhiêu là người thương
Không ai thù ai oán, ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm, nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng, cô em bạn cùng đường

Cho tôi lại một mùa mưa rơi buồn ngoại ô
Đêm đêm đèn trong ngõ soi sáng mảnh tim khô
Tôi mơ thành triệu phú cứu vớt gái bơ vơ
Tôi mơ thành thi sĩ đem thơ dệt mộng hờ

Cho tôi lại còn nhiều cho tôi lại tình yêu
Tôi không đòi khôn khéo, tôi không đòi bao nhiêu
Cho tôi lòng non yếu dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu cho tôi lại ngày đầu

Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau
Xin đi từ thơ ấu đi vui và bên nhau
Trong tim thì sôi máu khóe mắt có trăng sao
Bông hoa cài trên áo, trên môi một nguyện cầu

Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau
Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau…

(English Version)

Memory

Take me back one day,
The moon rises from the summit of the areca.
My mother is sitting and sews clothes next to that poor oil lamp.
My father sits reading the newspaper and the streets are deserted.
At night during the dry season, I hear the train whistling.

Take me back one summer afternoon, I walk through the middle of the country road.
On either side stands the smell of rice,
At the bottom, you will find the top of the bamboo.
We got a couple of calves on the horizon,
The sound of water blends at the foot of the seawall.
I’ve been dazed by the purple clouds, so I don’t hear my mother’s call.

Take me back to my school where I have so many people I care about.
Nobody hates anyone and I’m told that I’m docile.
I love my teacher very much and I miss his loud voice.
I follow behind her white flaps, my girlfriend in the same street.

Take me on one of those sad rainy days in the suburbs.
At night, the lights of the driveway illuminate my parched heart.
I’ve always wanted to be a millionaire to save unfortunate girls.
I wish I could be a poet and send poetry into my dream.

Give me everything that remains and give me back my love.
I do not pretend to be wise, nor do I expect much.
Give me a frail heart that is easy to cry and believe.
Take me back to my childhood and give me back the first day of school.

Let me go back to the beginning, but I’m not rushing into it.
Let me spend time growing up having fun and being together.
The blood warms my heart and the moon and the stars sparkle in my eyes.
The flower adorns my coat and my lips say a prayer.

Let me go back to the beginning, but I’m not rushing into it.
Let me go back to the beginning, but I’m not rushing into it.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Kỷ niệm “ Of Phạm Duy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: