Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 3120-3155)

Truyện Kiều (Câu 3120-3155)

Nguyễn Du

3120.
Bụi nào cho đục được mình ấy vay?
Trời còn để có hôm nay,
Tan sương ngoài ngõ, vén mây giữa trời.
Hoa tàn mà lại thêm tươi,
Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa.

3125.
Có điều chi nữa mà ngờ?
Khách qua đường để hững hờ chàng Tiêu”.
Nghe chàng nói đã hết điều,
Hai thân thì cũng quyết theo một bài.
Hết lời khôn lẽ chối lời,

3130.
Gót đầu, nàng những ngắn dài thở than.
Nhà vừa mở tiệc đoàn viên,
Hoa soi ngọn đuốc, hồng chen bức là.
Cùng nhau giao bái một nhà,
Lễ đà đủ lễ, đôi đà xứng đôi!

3135.
Động phòng dìu dặt chén mồi,
Bâng khuâng duyên mới, ngậm ngùi tình xưa.
Những từ sen ngó đào tơ,
Mười lăm năm mới bây giờ là đây!
Tình duyên ấy hợp tan này,

3140.
Bi hoan mấy nỗi, đêm chầy trăng cao.
Canh khuya bức gấm rủ thao,
Dưới đèn tỏ rạng, má đào thêm xuân.
Tình nhân lại gặp tình nhân,
Hoa xưa ong cũ, mấy phân chung tình.

3145.
Nàng rằng:” Phận thiếp đã đành,
Có làm chi nữa cái mình bỏ đi!
Nghĩ chàng nghĩa cũ tình ghi,
Chiều lòng gọi có xướng tùy mảy may.
Riêng lòng đã thẹn lắm thay,

3150.
Cũng là mặt dạn mày dày khó coi!
Những như âu yếm vành ngoài,
Còn toan mở mặt với người cho qua.
Lại như những thói người ta,
Vớt hương dưới đất, bẻ hoa cuối mùa.

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 3120-3155)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

3120.
What kind of filth strains your pure body again?
Heaven will reunite us here today,
The fog has melted and the clouds scattered across the sky.
The withered blossom is refreshing,
The crescent moon is ten times brighter than the full moon.

3125. Is there anything left to doubt?
Don’t be indifferent toward me as a passerby like the story of Tieu”.
Upon hearing him state all of his reasoning,
And her parents reinforced his plea,
Kieu felt that it was impossible to disregard,

3130. She bowed her head and suppressed her sigh.
Afterward, the family held a reunion festive,
With candlelight flowers and her bright pink wedding dress.
They bowed to each other husband and wife.
Then all the rituals were complemented with their perfect match.

3135.
Cup after cup, they drank together on their wedding night,
They were dazzled by their new love and wept over their old passion.
Like a lotus sprout and a peach bud, since the first time they met,
It has been fifteen years to date.
They fell in love, separated, and found each other again.

3140. They talked a lot about their pain and joy when the moon got high.
It was late, so they lowered the curtains,
Under the candle’s glow, her rosy cheeks were more spring-like.
Now they came across as lovers met lovers.
Like a bee and a flower, they inspire one another through love and passion.

3145. She said, “I have resigned myself to my destiny,
What makes my body worthless?
I remember you with our old love and our great loyalty,
To satisfy your desire, I am willing to be your wife,
But how ashamed I feel in my heart!

3150. I also sense unsightly with my brazenness.
Since we are only outward expressions of our love,
If yes, I can still look at your face shamelessly.
But if you want to be like other people with common desires,
Picking up the scent from the ground and plucking a wilted flower,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: