Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 3085-3120)

Truyện Kiều (Câu 3085-3120)

Nguyễn Du

3085.
Một lời đã trót thâm giao,
Dưới dày có đất, trên cao có trời.
Dẫu rằng vật đổi sao dời,
Tử sinh cũng giữ lấy lời tử sinh
Duyên kia có phụ chi tình,

3090.
Mà toan sẻ gánh chung tình làm hai?”
Nàng rằng: “Gia thất duyên hài,
Chút lòng ân ái ai ai cũng lòng.
Nghĩ rằng trong đạo vợ chồng,
Hoa thơm phong nhụy, trăng vòng tròn gương.

3095.
Chữ trinh đáng giá nghìn vàng,
Đuốc hoa chẳng thẹn với chàng mai xưa.
Thiếp từ ngộ biến đến giờ.
Ong qua bướm lại đã thừa xấu xa.
Bấy chầy gió táp mưa sa.

3100.
Mấy trăng cũng khuyết mấy hoa cũng tàn.
Còn chi là cái hồng nhan,
Đã xong thân thế, còn toan nỗi nào?
Nghĩ mình chẳng hổ mình sao,
Dám đem trần cấu dự vào bố kinh!

3105.
Đã hay chàng nặng vì tình,
Trông hoa đèn, chẳng thẹn mình lắm ru?
Từ rày khép cửa phòng thu,
Chẳng tu thì cũng như tu mới là…
Chàng dầu nghĩ đến tình xa,

3110.
Đem tình cầm sắt đổi ra cầm cờ.
Nói chi kết tóc xe tơ,
Đã buồn cả ruột lại dơ cả đời!”
Chàng rằng: “Khéo nói nên lời,
Mà trong lẽ phải có người có ta!

3115.
Xưa nay trong đạo đàn bà,
Chữ trinh kia cũng có ba bảy đường,
Có khi biến, có khi thường,
Có quyền, nào phải một đường chấp kinh.
Như nàng lấy hiếu làm trinh,

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 3085-3120)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

3085.
An oath that we solemnly pledged,
Witnessed by the earth below and the sky above.
Although the creatures are transforming and the world is changing,
We will keep our oath even in life or death.
Our fate has not betrayed our love,

3090.
Why do you intend to break our love? “
She said: “A harmonious married life,
This is what everyone desires.
But I believe that in a genuinely marital duty,
A bride should give her groom a closed bud and a perfect moon.

3095. Virginity is worth thousands of gold.
By the nuptial torch, do I not feel ashamed of my old lover?
But from the moment the disaster fell on me,
So many bees and butterflies came and went to make me feel bad.
Swept away by heavy rains and wind for too long,

3100. The full moon must wane and the flower must wither.
My chastity was then already lost, and my life has just ended,
What more can I hope for?
With my thoughts of mine, am I not ashamed?
I dare not take my dusty body to be a virtuous bride.

3105. Knowing your love is truly profound,
But as I look at the bridal light, should I be ashamed?
From this moment on, I will close the door of my private room,
I will live a religious life even if I am not a nun.
If you continue to think of our past love,

3110. Let the love between husband and wife become friendships.
Why do you speak of marriage with its red silk thread?
That only hurts me and only stains my life”.
Kim said, “How skillful your words are!
But for some reason, someone has to be with you.

3115. From the past until now, in the duty of women,
Chastity has numerous ways of imitating.
Sometimes it is normal, sometimes it is flexible,
During a crisis, is it necessary to do it as usual?
When you replace your filial piety for chastity,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: