Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 2595-2630)

Truyện Kiều (Câu 2595-2630)

Nguyễn Du

2595.
Công nha vừa buổi rạng ngày,
Quyết tình Hồ mới đoán ngay một bài.
Lệnh quan, ai dám cãi lời,
Ép tình mới gán cho người thổ quan.
Ông tơ sao khéo đa đoan

2600.
Xe tơ sao khéo xe quàng xe xiên?
Kiệu hoa áp thẳng xuống thuyền,
Lá màn rủ thấp, ngọn đèn khêu cao.
Nàng càng ủ liễu phai đào,
Trăm phần nào có phần nào phần tươi?

2605.
Đành thân cát dập sóng vùi,
Cướp công cha mẹ thiệt đời thông minh.
Chân trời mặt bể lênh đênh,
Nắm xương biết gởi tử sinh chốn nào?
Duyên đâu ai dứt tơ đào,

2610.
Nợ đâu ai nỡ dắt vào tận tay?
Thân sao thân đến thế này?
Còn ngày nào cũng dư ngày ấy thôi.
Đã không biết sống là vui,
Tấm thân nào biết thiệt thòi là thương.

2615.
Một mình cay đắng trăm đường,
Thôi thì nát ngọc tan vàng thì thôi.
Mảnh trăng đã gác non đoài,
Một mình luống những đứng ngồi chưa xong.
Triều đâu nổi tiếng đùng đùng,

2620.
Hỏi ra mới biết rằng sông Tiền Đường.
Nhớ lời thần mộng rõ ràng,
Này thôi hết kiếp đoạn tràng là đây:
“Đạm Tiên nàng nhé có hay!
Hẹn ta thì đợi dưới này rước ta”.

2625.
Dưới đèn sẵn bức tiên hoa,
Một thiên tuyệt bút gọi là để sau.
Cửa bồng vội mở rèm châu,
Trời cao sông rộng một màu bao la.
Rằng: “Từ công hậu đãi ta,

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 2595-2630)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

2595.
Then, during the morning sitting in the headquarters,
Lord Ho made a decision concerning Kieu.
Nobody dared resist the command of power.
She was forced to marry one of the local officers.
How intricate the God of marriage was!

2600. Why could you tie the knot of marriage in such a random way?
A bridal palanquin brought her directly onto a boat at dusk,
With the curtains down and the candles lit.
Kieu was more like a withered willow and a dried-up peach flower,
And the freshness had vanished from her face.

2605.
Kieu has forsaken herself to entomb by the waves and sand,
Allowing the love and care of her parents and her talents to be stolen.
Drifting out onto the sea and the horizon,
Where would she find her grave and bury her bones?
Who had cut the thread of her love?

2610. And who mercilessly gave her such a wretched debt?
How could her poor life have ended so tragically?
And the rest of her life will be a redundancy.
If life were no longer fun and happy,
She would have no more to worry about life or death!

2615.
On her own she felt a hundred ways of pain,
Thus she will renounce herself and take her own life.
The moon had set on the western hilltop,
By herself, she went back and forth to a standstill.
And then she heard the growling of the rising tide,

2620. She asked and someone told her it was the Tien Duong River.
Then she reminded herself clearly of the words spoken in the dream.
That her fateful existence would conclude here:
“Dam Tien, my friend, do you know.
You promised to wait for me on the river to take me”.

2625. Underneath the lamp, there was already a sheet,
She wrote her last poem as a farewell letter.
Then she hastily opened the curtain of the boat and looked outside,
The great outdoors immersed in the wide river.
She told herself, “Lord Tu has treated me well,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: