Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 2560-2595)

Truyện Kiều (Câu 2560-2595)

Nguyễn Du

2560.
Sống thừa, tôi đã nên liều mình tôi!
Xin cho thiển thổ một đôi,
Gọi là đắp điếm cho người tử sinh”.
Hồ công nghe nói thương tình,
Truyền cho kiểu táng di hình bên sông.

2565.
Trong quân mở tiệc hạ công,
Xôn xao ty trúc hội đồng quân quan.
Bắt nàng thị yến dưới màn,
Dở say lại ép cung đàn nhật tâu.
Một cung gió thảm mưa sầu,

2570.
Bốn dây rỏ máu năm đầu ngón tay.
Ve ngâm vượn hót nào tày,
Lọt tai, Hồ cũng chau mày rơi châu.
Hỏi rằng: “Này khúc ở đâu?
Nghe ra muôn oán nghìn sầu lắm thay!”

2575.
Thưa rằng: “Bạc mệnh khúc này,
Phổ vào đàn ấy những ngày còn thơ.
Cung cầm lựa những ngày xưa,
Mà gương bạc mệnh bây giờ là đây!”
Nghe càng đắm, ngắm càng say,

2580.
Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình.
Dạy rằng: “Hương hỏa ba sinh,
Dây loan xin nối cầm lành cho ai?”
Thưa rằng: “Chút phận lạc loài,
Trong mình nghĩ đã có người thác oan.

2585.
Còn chi nữa cánh hoa tàn,
Tơ lòng đã dứt dây đàn Tiểu Lân.
Rộng thương còn mảnh hồng quần,
Hơi tàn được thấy gốc phần là may”.
Hạ công chén đã quá say,

2590.
Hồ công đến lúc rạng ngày nhớ ra.
Nghĩ mình phương diện quốc gia,
Quan trên ngắm xuống, người ta trông vào.
Phải tuồng trăng gió hay sao?
Sự này biết tính thế nào được đây?

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 2560-2595)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

2560.
I’d rather die than live a worthless life.
Please, all you have to do is give me a small piece of land.
For me to bury him in a humble resting place”.
Lord Ho was touched by the words of the woman of mercy, And then ordered the burial of the remains of Tu’s by the river.

2565.
The military camp organized a joyous feast,
There was music here and laughter everywhere.
Lord Ho forced Kiều to serve at the feast in the tent.
And when he got drunk, he made her do her daily tunes.
She brought a tune like the groaning of the rain and the sobbing of the wind.

2570. As though, in mortal pain, her five fingers seemed to bleed on all four strings.
Her music was more mournful than the howling of a gibbon or a cicada.
It got into Lord Ho’s ears and frowned at him and shed tears.
And he asked, “What do you call that song?
The whole suffering of the world is in a single lamentation”.

2575. She said, “This tune is called Cruel Fate,
I composed it upon my very old naive days.
This has been one of my favorites for a long time.
Now I feel as if I am living the cruel fate that it foretold”.
The more he looked into her and listened to her, the more passionate he became.

2580. In a strange way, this steel face could be enchanted and ecstatic with love.
The Lord said, “For your marriage’s sake,
With whom shall you marry again?”.
Kieu replied, “I am just a little adrift lot,
My conscience is further burdened by my husband’s unjust death.

2585.
The only thing left is a faded flower.
The strings of my heart have been shattered.
Your kindness has kept me alive,
I will definitely be blessed to see my home before I die”.
At the feast, Lord Ho was too drunk,

2590. And the day after, he remembered everything that had happened.
He considered himself a high-ranking official of the country.
The superior authorities despised him and the others monitored him.
Would he do a thing like that?
How can this love story be unraveled?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: