Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 2210-2245)

Truyện Kiều (Câu 2210-2245)

Nguyễn Du

2210.
Đặt giường thất bảo, vây màn bát tiên.
Trai anh hùng, gái thuyền quyên,
Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng.
Nửa năm hương lửa đương nồng,
Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương.

2215.
Trông vời trời bể mênh mang,
Thanh gươm, yên ngựa lên đàng thẳng rong.
Nàng rằng: “Phận gái chữ tòng,
Chàng đi thiếp cũng quyết lòng xin đi”.
Từ rằng: “Tâm phúc tương tri,

2220.
Sao chưa thoát khỏi nữ nhi thường tình?
Bao giờ mười vạn tinh binh,
Tiếng loa dậy đất, bóng tinh rợp đường
Làm cho rõ mặt phi tường,
Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia.

2225.
Bằng nay bốn bể không nhà,
Theo càng thêm bận, biết là đi đâu?
Đành lòng chờ đó ít lâu,
Chầy chăng là một năm sau vội gì?”
Quyết lời dứt áo ra đi,

2230.
Cánh bằng tiện gió cất lìa dậm khơi.
Nàng thì chiếc bóng song mai,
Đêm thâu đằng đẵng, nhặt cài then mây.
Sân rêu chẳng vẽ dấu giầy,
Cỏ cao hơn thước, liễu gầy vài phân.

2235.
Đoái trông muôn dặm tử phần,
Hồn quê, theo ngọn mây Tần xa xa;
Xót thay huyên cỗi xuân già,
Tấm lòng thương nhớ, biết là có nguôi?
Chốc là mười mấy năm trời,

2240.
Còn ra khi đã da mồi tóc sương.
Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.
Duyên em dầu nối chỉ hồng,
May ra khi đã tay bồng tay mang.

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 2210-2245)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

2210. In which he placed a sumptuous bed and a curtain adorned with the gods.
Heroes and beauty go hand in hand.
How happy he is to be with a phoenix and she found a dragon-like mound!
Half a year went by and their love burned like fire again.
All of a sudden, he felt the wind calling his soul everywhere.

2215.
Staring at the distant sea and the vast sky,
So he rode his horse with a sword and rode forward.
She said, “I’m your wife, so I have to surrender to my husband.
If you need to go, I’m begging you to go with you. “
Tu said, “Being closest to me,

2220. How come you’re acting like an ordinary woman?
When thousands of soldiers are in my hands,
There are gongs, drums, and flags everywhere.
When I return triumphantly in a blaze of glory,
I shall bring you home to live within the happy end.

2225.
I don’t belong to anywhere anymore.
Being on the side only brings trouble and where we’ll go.
Now, just wait patiently,
I will be back within one year”.
Having said so firmly, he galloped.

2230. The wind let the eagle soar on a journey of miles.
Sitting next to the window beneath the apricot,
Kieu spent long solitary nights behind closed doors.
There were no human footprints in the moss garden,
Where the grass grew and the willow thinned.

2235.
Looking across space to see the catalpas and elms,
Kieu sent her soul along with white clouds to her hometown.
She was sorry for her elderly parents:
Can the passage of time ease their sorrow?
It’s been more than a decade since then,

2240. If they were still alive, they’d be wrinkled with gray hair by then.
Oh! So how she cried for her former lover!
Kieu’s heart was still tangled in a string of a broken lotus stem.
If her sister tied the knot of marriage with him,
Possibly for the time being they had a lot of children.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: