Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 2035-2070)

Truyện Kiều (Câu 2035-2070)

Nguyễn Du

2035.
Chùa đâu trông thấy nẻo xa,
Rành rành “Chiêu Ẩn am” ba chữ bài.
Xăm xăm gõ mái cửa ngoài,
Trụ trì nghe tiếng rước mời vào trong.
Thấy màu ăn mặc nâu sồng,

2040.
Giác duyên sư trưởng lành lòng liền thương.
Gạn gùng ngành ngọn cho tường,
Lạ lùng nàng hãy tìm đường nói quanh:
“Tiểu thuyền quê ở Bắc Kinh,
Quy sư quy Phật tu hành bấy lâul

2045.
Bản sư rồi cũng đến sau,
Dạy đưa pháp bảo sang hầu sư huynh”.
Rày vâng diện hiến rành rành,
Chuông vàng, khánh bạc bên mình giở ra.
Xem qua sư mới dạy qua:

2050.
“Phải nơi Hằng Thủy là ta hậu tình.
Chỉn e đường sá một mình,
Ở đây chờ đợi sư huynh ít ngày”.
Gửi thân được chốn am mây,
Muối dưa đắp đổi tháng ngày thong dong.

2055.
Kệ kinh câu cũ thuộc lòng,
Hương đèn việc cũ trai phòng quen tay.
Sớm khuya, lá bối, phướn mây,
Ngọn đèn khêu nguyệt, tiếng chày nện sương.
Thấy nàng thông tuệ khác thường,

2060.
Sư càng nể mặt, nàng càng vững chân.
Cửa thuyền vừa cữ cuối xuân,
Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời.
Gió quang mây tạnh thảnh thơi,
Có người đàn việt lên chơi cửa già.

2065.
Giở đồ chuông khánh xem qua,
Khen rằng: “Khéo giống của nhà Hoạn nương!”
Giác Duyên thực ý lo lường,
Đêm thanh mới hỏi lại nàng trước sau.
Nghĩ rằng khôn nỗi giấu màu,

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 2035-2070)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

2035. Then in the distance loomed a pagoda,
Its name “Haven for Refuge“was clearly visible.
She went directly to the front door and knocked at the door from the outside.
A nun went out to wave at her and let her in.
As she looked into a nun’s clothes,

2040. The chief nun, Giac Duyen, immediately felt sorry for her.
She prudently questioned the origin of Kieu.
But Kieu, still, strangely, did not tell the whole truth:
“I am a humble nun and I come from Bac Kinh.
I’ve been an advocate of Buddhism for a long time

2045. My superior will probably show up later.
She has given me orders to come first to bring you some offerings. “
Kieu opened the package and presented clearly,
A golden bell and a silvery gong that she hid.
The nun looked at them and requested:

2050. “Is Hang Thuy my old friend whom I have known for a long time?
It is risky for you to go alone on such a road.
You should stay here another couple of days to wait for her”.
Kieu took refugee in this secluded shelter,
And lived off the salt and vegetables in carefree days.

2055. Kieu recited ancient sutras that she memorized.
She used to her routine of burning incense and cleaned the nuns’ chambers.
Day and night, she copied the Scriptures, hung and lowered banners,
Illuminated the lamp, and rang the bell.
The chief nun noticed that Kieu was an extremely clever girl.

2060. Kieu felt safer and had the nun’s utmost respect.
It was the end of spring in the temple,
The flowers overcast the ground and the moonlight illuminated the sky.
In the leisure time of the calm wind and light clouds,
A guest came to visit the safe haven.

2065.
Looking at the silver gong and the gold bell, she rented,
“These things resemble those of the Hoan-Thu temple.”
Upon hearing this, Giac Duyen was surprised and alarmed.
On a quiet night, she came to ask Kieu.
Considering it impossible to conceal the truth,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: