Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 1965-2000)

Truyện Kiều (Câu 1965-2000)

Nguyễn Du

1965.
Liệu bài mở cửa cho ra,
Ấy là tình nặng, ấy là ơn sâu”.
Sinh rằng: “Riêng tưởng bấy lâu,
Lòng người nham hiểm biết đâu mà lường.
Nữa khi giông tố phũ phàng,

1970.
Thiệt riêng đấy, cũng lại càng cực đây,
Liệu mà xa chạy, cao bay,
Ái ân ta có ngần này mà thôi!
Bây giờ kẻ ngược, người xuôi,
Biết bao giờ lại nối lời nước non.

1975.
Dẫu rằng sông cạn đá mòn,
Con tằm đến thác cũng còn vướng tơ!”
Cùng nhau kể lể sau xưa,
Nói rồi lại nói, lời chưa hết lời.
Mặt trông, tay chẳng nỡ rời,

1980.
Hoa tỳ đã động tiếng người nẻo xa.
Ngại ngùng nuốt tủi lảng ra,
Tiểu thư đâu đã rẽ hoa bước vào.
Cười cười nói nói ngọt ngào,
Hỏi rằng: “Chàng ở chốn nào lại chơi?”

1985.
Dối quanh, Sinh mới liệu lời:
“Tìm hoa quá bước xem người viết kinh”
Khen rằng: “Bút pháp đã tinh,
So vào với thiếp Lan đình nào thua!
Tiếc thay lưu lạc giang hồ,

1990.
Nghìn vàng, thật cũng nên mua lấy tài”
Thuyền trà cạn chén hồng mai,
Thong dong nối gót thư trai cùng về.
Nàng càng e lệ, ủ ê,
Rỉ tai, hỏi lại hoa tỳ trước sau.

1995.
Hoa rằng: “Bà đã đến lâu,
Rón chân đứng nấp độ đâu nửa giờ.
Rành rành kẽ tóc chân tơ,
Mấy lời nghe hết đã dư tỏ tường.
Bao nhiêu đoạn khổ tình thương,

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 1965-2000)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

1965.
Please have the kindness to save me from this misery,
It will truly be your deep love and a great favor to me”.
Sinh said: “I thought long ago:
How can I know the conspiracy in my wife’s heart?
My concern is that in the event of a storm,

1970.
It will harm you and cause me great pain.
You should escape now from this place,
Our love has come to an end, and it is now.
We shall soon both be on opposite paths,
When can we meet and promise our faith anew?

1975. As the rivers dry up and the rocks erode,
Silkworms continue to spin their silk until they die”.
Together, they would constantly talk about their past and their future.
They realized that their words still cannot express their feelings:
Face to face, hand in hand, they could not take their eyes off.

1980.
A servant hastened to warn them urgently that somebody was approaching.
Embarrassed, the two of them parted under fear.
By far, Hoan Thu had already slit the flowers and walked in.
She smiled sweetly at him and asked,
“Well, are you here for a walk?

1985. To conceal, Sinh carefully chose his words,
“While picking flowers, I happened to meet her who wrote the prayer”
The lady praised: “Such exquisite brush strokes!
The engravings of the calligraphy of Lan Dinh barely exceed them.
What a regret for the one who slipped away!

1990.
Her talent is worth thousands of golden liangs”.
They drank a cup of contemplative apricot tea,
And then, arm in arm, the couple walked back to their chambers.
Abandoned by herself, Kieu fell into more suffering and confusion.
She whispered to the maid to find out what had happened.

1995. The maidservant said, “The lady came a long time ago,
She tiptoed and spied for half an hour.
She saw it all without missing a single thing,
And heard every word that the two of you said,
All your painful ordeals and all your love for one another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: