Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 1930-1965)

Truyện Kiều (Câu 1930-1965)

Nguyễn Du

1930.
Ngày pho thủ tự, đêm nồi tâm hương.
Cho hay giọt nước cành dương,
Lửa lòng tưới tắt mọi đường trần duyên.
Nâu sồng từ giở màu thuyền,
Sân thu trăng đã vài phen đứng đầu,

1935.
Quan phòng then nhặt lưới mau,
Nói lời trước mặt, rơi châu vắng người.
Gác kinh, viện sách đôi nơi,
Trong gang tấc lại gấp mười quan san.
Những là ngậm thở, nuốt than,

1940.
Tiểu thư phải buổi vấn an về nhà
Thừa cơ, Sinh mới lẻn ra,
Xăm xăm đến mé vườn hoa với nàng.
Sụt sùi kể nỗi đoạn tràng,
Giọt châu tầm tã đẫm tràng áo xanh:

1945.
“Đã cam chịu bạc với tình,
Chúa xuân để tội một mình cho hoa
Thấp cơ thua trí đàn bà,
Trông vào đau ruột nói ra ngại lời.
Vì ta cho lụy đến người,

1950.
Cát lầm ngọc trắng, thiệt đời xuân xanh!
Quản chi lên thác xuống ghềnh,
Cũng toan sống thác với tình cho xong.
Tông đường chút chửa cam lòng,
Nghiến răng bẻ một chữ đồng làm hai.

1955.
Thẹn mình đá nát vàng phai,
Trăm thân dễ chuộc một lời được sao!”
Nàng rằng: “Chiếc bách sóng đào,
Nổi chìm cũng mặc lúc nào rủi may;
Chút thân quằn quại vũng lầy,

1960.
Sống thừa còn tưởng đến rày nữa sao?
Cũng liều một hạt mưa rào,
Mà cho thiên hạ trông vào cũng hay!
Xót vì cầm đã bén dây,
Chẳng trăm năm cũng một ngày duyên ta.

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 1930-1965)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

1930. She copied the sutras and at night she lit incense and prayed.
Oh! Magic drops of the willow branch of Kuan-yin
Extinguished the flame of lust and brought forth worldly love.
Since she wore a gray-brown dress of a nun,
The Autumn Moon had a couple of times on the wane and wax.

1935.
They kept her behind the nets and the locked doors of the Buddhist monastery.
She spoke when everyone else was around and cried when she was alone.
Here stood her prayer tower and there his study hall was,
Although the gate to the gate seemed to be thousands of miles away.
One day, while he still hid his sorrow day by day,

1940. His wife announced she would visit with her parents.
Thuc immediately took this opportunity to escape into the garden
And went to the temple to meet his love.
When he found her, he wept, and his anguish burst into sobbing,
And the tears immersed the flap of his blue gown.

1945.
“I must admit that it is my fault that I have been disloyal,
And the lord of spring has let the flower suffer alone.
I am inferior to my wife’s cunning and
Looking at you in pain, I can’t speak out.
I am the reason, you came here to implicate yourself,

1950. As jade smashed into the mud and wasted spring.
Oh! I would cross the fire and brave all dangers and risks
To live and die faithfully with you, my dedicated love.
But for my ancestors, I still have a lawful son and heir.
Because of that, I clenched my teeth to break our bond in half.

1955.
But oh, how shameful! I broke the stone and deformed the gold,
I will never be able to expiate our wishes in the next hundred lives. ”
Kieu replied, “As a fragile ship sailing on the waves,
Whether it sinks or stays afloat is simply luck.
While my delicate body writhing in the mud,

1960.
How am I supposed to live to this point?
I resigned myself to my humble destiny like a drop in the rain,
It would be a good example to see for everyone.
But you and I, our love like lute strings tuned together,
Whether we’ve been in love for a hundred years or just one day.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: