Thư tình gửi một người – The Love Letter (94)

Thư tình gửi một người (94)

Huế, 3.4.1969

Dao Ánh,

Trưa hôm qua bác gái thăm nhà anh. Cùng đi có cả cô chị bà con của Ánh. Anh đã gửi vào Ánh hai cái thư, nghe nói địa chỉ khó đến, hay có thể đến mà vì một lý do nào đó Ánh không viết cho anh.

Nghe Ánh sắp thi ra mãn khoá hàng không. Anh cũng mừng vì Ánh đã có một công việc để làm tương đối lý thú.

Cũng trong dịp này anh được biết bây giờ nhà Ánh đã vui nhộn hơn vì có đến hai ông rể ở lại trong nhà. Nghe tin này anh bàng hoàng và thấy khó tin. Nhưng rồi phải tin vì nhân ghi địa chỉ của anh trong cuốn carnet anh đọc thấy tên V.K.

Khỏi phải ghi lại dông dài nơi đây những gì anh đã nghĩ suốt đêm qua. Anh chỉ muốn nói với Ánh một lần cuối điều thầm kín anh đã giữ lại trong anh bấy lâu. Đó là mơ ước anh được có Ánh bên cạnh để cùng đi với nhau dài lâu trên đời sống này. Bây giờ mọi điều đã lỡ. Ước mơ chỉ còn lại trong anh như một ngọn đèn không được đốt lên.

Sao Ánh không báo tin đó cho anh,

Anh cũng không còn lý do gì để trách Ánh. Và thời của những giận hờn cũng đã qua rồi. Anh chỉ thấy buồn vì sao điều hệ trọng đó mình không có quyền đề nghị. Có thể Ánh không bao giờ nghĩ rằng những nỗ lực bấy lâu của anh một phần cũng vì Ánh.

Mọi việc đến quá nhanh. Việc chuẩn bị cho tương lai của anh thì quá chậm. Đêm hôm qua anh đứng hằng giờ nhìn tu viện trước mặt. Sau tu viện âm u đó là hình ảnh khắc khổ của nhà tu. Anh bỗng có chút yên tâm nghĩ rằng mọi sự đã được an bài. Con người chưa đánh đổi được số phần mình. Trước đây anh tưởng mình sẽ làm được tất cả nhưng bây giờ thì vô vọng. Những gì anh đã dự đoán, đã lo ngại bây giờ bày biện ra đó cả và anh chỉ biết đứng im nhìn.

Người ta chỉ có một lần để thử thách về một điều gì đó. Qua rồi thì mất luôn. Đã sáu năm hay hơn sáu năm cũng đủ làm một kỷ niệm quý báu và dài lâu nhất cho một đời người. Một người có thể có nhiều kỷ niệm nhưng những kỷ niệm đó không thể đánh đổi được với nhau.

Bây giờ, nghĩa là từ buổi chiều nay hay là sớm mai này anh phải tập cho anh vào một lề lối mới. Tập cho anh biết rằng từ đây anh không bao giờ còn có Ánh được nữa. Tâm hồn anh lâu nay vẫn ỷ lại về lòng tin luôn luôn có sẵn một cái gì êm thắm để trở về. Bây giờ thì thôi.

Anh rất mừng vì đủ bình tâm để viết thật rõ ràng bức thư này cho Ánh. Anh còn muốn nói nhiều nói dài nữa như anh đã viết những ngày xưa nhưng thôi anh xin để dành một ít cho mình, cho anh, để nuôi lòng tự phụ.

Chúc Ánh cũng hạnh phúc như Diễm.

Thân ái,

Trịnh Công Sơn

Anh chép gửi cho Ánh bài nhạc anh vừa viết xong. Mong có dịp nào đó sẽ hát cho Ánh nghe.

(English Version)

The Love Letter (94)

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

Hue, 3.4.1969

Dear Ánh,

Yesterday afternoon, your mom showed up at my place with your cousin. I wrote you two letters. I hear this address is hard to contact or if it comes, but for some reason you don’t want to write to me.

I heard you were on the verge of getting your aviation degree. I am also pleased that your job is relatively interesting.

On this occasion, I know that your family is happier now because there are two sons-in-law in the house.

When I found out about it, I was shocked and I couldn’t believe it. But then I had to acknowledge it because I read the name V.K. in the address book.

I don’t need to write what I thought all night. I just want to let you know from the last time my secret I’ve been keeping for so long. My dream is to have you with me to get through this life. Now it is incomplete. The dream which stays with me is like an unlit candle.

How come you never told me that news?

I have no reason to hold it against you, and our days of anger are over. It saddens me that I have no right to suggest anything that is so important. Perhaps you never thought that my efforts all this time were in part because of you.

The whole thing happened too quickly when my preparation for the future was too slow. Yesterday evening, I spent hours watching the monastery in front of me. Beyond this dark monastery is the hard image of the convent. I suddenly felt a bit relieved because everything was sorted out. People haven’t crossed borders yet. I used to think I could do anything, and now it’s hopeless. What I have foretold and feared is going on now and I can only observe.

Everybody has only one opportunity to challenge something. If the chance is over, it’s lost forever. Six years or over six years are enough to make one of the most precious and enduring memories of a person’s life. People may have a lot of memories, but they are not interchangeable.

This means that from this afternoon or early tomorrow, I must learn a new lifestyle for myself. I have to get used to it from this point on. My soul has long relied upon the belief that there is always something sweet to which I may return. This is the end of it.

I’m so pleased to be calm enough to write you that letter clearly. I nevertheless wanted to tell you more as I have written to you in the past, but I also want to save a little for myself in order to improve my self-esteem.

Wish you the same happiness as Diem.

Dearest

I copied and sent the song I just completed. Hopefully, I’ll get a chance to sing for you.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: