Thư tình gửi một người – The Love Letter (81)

Thư tình gửi một người (81)

Huế, 18.11.1966

Trời Huế buổi sáng mà sương như trời Đà Lạt.

Sương la dà dưới vòm cây, trên cùng khắp. Anh mặc áo quần đi bộ xuống anh Ý. Gặp Trang giữa đường đang đi học. Trang nhờ anh gửi hộ thư cho Ánh.

Anh Ý và anh lang thang ở phố suốt ngày vì trời im thật đẹp và mát.

Nước sông vẫn còn đục ngầu, dâng lên cao hơn bình thường. Có mưa nhưng từng cơn mưa thật ngắn. Trời chuẩn bị cho người ta đi chơi với nhau và uống cà phê thật nóng.

Có lẽ Ánh giờ này đang nghe nhạc chủ đề. Sài Gòn mấy hôm nay có mưa không. Nhớ cẩn thận kẻo những buổi đi về bị cảm lạnh. Nếu bị cúm thì nhớ uống thuốc như thế này: Aspirine + Teramycine + Nivakine + Vitamine C. Uống chung với nhau một ngày ba lần. Toa thuốc để trừ dịch cúm hiện đang lan cùng mọi nơi đến đấy.

Về đây có bạn bè cũng vẫn thấy buồn buồn. Anh sẽ cố gắng vào thật sớm để đi chơi với Ánh.

Về Huế lần này anh thấy có một cái gì hơi thiếu thiếu, có lẽ là sự vắng mặt của Ánh ở đây. Anh vẫn như mong một điều gì mỗi ngày do một thói quen cũ của những ngày còn đợi Ánh sang thăm.

Anh Ý đang viết một vở kịch mới. Anh Cường đang tiếp tục vẽ tranh mới chuẩn bị cho kỳ triển lãm sắp tới ở Đà Nẵng. Cường mấy hôm nay bận rộn không ngừng mua nôi, sắm áo cho đứa con. Thấy cũng vui.

Đã nhiều năm anh chưa hề sống mùa Đông nào ở Huế. Kể cũng dễ có đến sáu bảy năm gì đó rồi. Chung chung vẫn cảm thấy buồn, một thứ buồn thật ảm đạm, hiu hắt.

Thấy nhớ Ánh kỳ lạ. Nhớ đến nản lòng. Buổi sáng con đường Lê Lợi cây xanh non và lạnh. Trang đi một mình trên con đường đó. Học giờ sau nên thấy đường vắng và Trang thật nhỏ như một chấm trắng trong cái màu xạm lạnh của con đường, của trời thành phố.

Anh Kha đã về Sài Gòn có đánh điện tín về nhà. Tiếc là không có anh ở trong đó để chúng mình đi chơi với Kha mà nghe Kha kể về cái đảo nhỏ đó.

Mùa Đông như ru ngủ từ một hòn sỏi, một nóc nhà. Cái gì cũng có vẻ co mình, thiu ngủ. Nên càng thấy buồn, càng thấy nhớ Ánh hơn. Anh có cảm tưởng là Ánh cũng đang rét trong cái rét của mùa Đông ở đây.

Nhớ đừng ham chơi quá mà quên mất anh.

Đêm nhạc cổ điển thật hay. Cái hoa tournesol Ánh uốn theo sợi dây đèn vẫn còn buộc trên chóp cái tháp Eiffel nhỏ để trên chồng sách trước mặt anh. Những cái nhỏ nhặt đó thường đưa mình về lại cả một khoảng rợp mát mênh mông của những ngày tháng đã qua. Bao giờ cũng khơi dậy trong mình một vẻ mong manh của muộn phiền khi nghĩ đến những không may thường vẫn có của đời sống.

Ánh ơi, anh nhớ ghê lắm rồi đó nghe.

Thôi hãy ngủ yên đi nghe em.

Anh thăm Diễm và chị Dung

Yêu dấu,

Trịnh Công Sơn

(English Version)

The Love Letter (81)

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

Huế, 18.11.1966

It is foggy in the morning in Hue as Da Lat.

The dew falls beneath the canopy of the trees and even higher. I got ready to go to Y’s place. I met Trang halfway down the street while she went to school. Trang asked if I could send you a letter.

Y and I have been wandering the streets all day because the weather was so fresh and pleasant.

The river water was always muddy and rising higher than normal. The rain came, but each one was very short. The weather’s good for all of us hanging out and drinking hot coffee together.

Perhaps at the moment, you are listening to the theme music. Has it been raining in Saigon lately? Don’t forget to pay attention because you might catch a cold. If you have the flu, remember to take the medicine like this, Aspirine + Teramycine + Nivakine + Vitamin C then drink these together three times a day. That flu prescription is spreading through here.

In this place, I have friends, but I’m always sad. I’ll see if I can spend some time with you.

When I went back to Hue this time, I noticed something was missing, possibly your absence here. Of course, I always looked forward to seeing you.

Y is writing a new play. Coung continues to paint new pictures in preparation for his upcoming exhibition in Da Nang. Lately, Cuong has been busy shopping for a crib and clothes for his child. It’s a lot of fun, too.

I’ve never been to Hue in the winter for six or seven years. I’ve always been saddened and lonely.

I sort of miss you and it makes me dispirited. In the morning, Le Loi Street is clear and cool. As a result of walking alone on this empty road at the last lesson. Trang is as small as a white dot in the dull colors of the roadway and the skyline of the city.

When Kha came back to Saigon, he sent a telegram. I was sorry I wasn’t there, or we could hang out with him and hear about this island from him.

Winter is like cradling anything, even a pebble or a roof. It all looks constricted and dazed. The more sadness I feel, the more I miss you. I have the impression that you also get cold in the winter.

Never forget me because of indulgence in pleasure.

It was a great evening of classical music. The sunflower you curled up with the string of lights still tied at the top of the little Eiffel Tower on the stack of books opposite me. These little things often remind me of the great warmth of past times. A fragile sadness always evokes in me while I think of the daily miseries of life.

Sleep well, my dear.

Please give my regards to Diem and Dung.

Love.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: