Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 1125-1160)

Truyện Kiều (Câu 1125-1160)

1125.
Nàng càng thổn thức gan vàng,
Sở Khanh đã rẽ dây cương lối nào.
Một mình khôn biết làm sao,
Dặm rừng bước thấp bước cao hãi hùng.
Hóa nhi thật có nỡ lòng,

1130.
Làm chi giày tía, vò hồng, lắm nau!
Một đoàn đổ đến trước sau,
Vuốt đâu xuống đất, cánh đâu lên trời?
Tú bà tốc thẳng đến nơi,
Hằm hằm áp điệu một hơi lại nhà.

1135.
Hung hăng chẳng hỏi chẳng tra,
Đang tay vùi liễu dập hoa tơi bời.
Thịt da ai cũng là người,
Lòng nào hồng rụng, thắm rời chẳng đau.
Hết lời thú phục khẩn cầu,

1140.
Uốn lưng thịt đổ, giập đầu máu sa.
Rằng: “Tôi chút phận đàn bà,
Nước non lìa cửa lìa nhà đến đây.
Bây giờ sống thác ở tay,
Thân này đã đến thế này thì thôi.

1145.
Nhưng tôi có sá chi tôi,
Phận tôi đành vậy, vốn người để đâu.
Thân lươn bao quản lấm đầu,
Chút lòng trinh bạch từ sau cũng chừa”.
Được lời mụ mới tùy cơ,

1150.
Bắt người bảo lĩnh, làm tờ cung chiêu.
Bầy vai có ả Mã Kiều,
Xót nàng, ra mới đánh liều chịu đoan.
Mụ càng kể nhặt, kể khoan,
Gạn gùng đến mực nồng nàn mới tha.

1155.
Vực nàng vào nghỉ trong nhà,
Mã Kiều lại ngỏ ý ra dặn lời:
“Thôi đà mắc lận thì thôi!
Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh?
Bạc tình nổi tiếng lầu xanh,

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 1125-1160)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

1125.
While she was still throbbing and trembling with fear,
So Khanh turned his horse quickly and fled out of sight!
Being left alone, Kieu knew not what to do.
She rode fast but aimlessly through the woods in a panic.
The Creator was indeed and surely cruel, merciless even,

1130. To allow her life be crushed and trampled underfoot by life!
A group of people rushed her, they appeared ferocious!
She had no claws to dig into the ground and no wings to fly away!
She was appalled to see Madame Tu savagely grabbing at her,
Brutishly dragging her from the horse into the hell that awaited her.

1135. In a blind rage, asking no questions,
Dame Tu shook Kieu roughly, as tho she were a frail willow tree.
But she was an ordinary girl, delicate, made only of flesh and bone,
So when torn and broken, she felt the pain intensely.
With all the words that came to her she pled and confessed while

1140. Lowering herself to her knees, her head touching the ground.
As she bowed she wept, “I’m just a girl, my future is fragile.
You find me adrift and far from my home and family,
Now in your hands… Madame, it is you that governs my fate.
In such a condition I implore you to help me find my end.

1145. I can’t care about myself because it seems my destiny is set.
But how to recover the money you have paid?
I am as low as an eel, so I will do whatever you ask.
From now on I will no longer bother about my virginity.”
Dame Tu promptly took advantage of Kieu’s promise,

1150. She demanded a surety for Kieu and made a document.
Ma Kieu was one of the only whores that pitied our Kieu,
And so she stepped forward and risked to guarantee her, herself.
Dame Tu warned her she would strictly enforce the agreement,
Releasing Kieu finally, when the document was sealed.

1155.
They carried Kieu into the inner room to rest.
Ma Kieu, whispering discreetly, warning her,
“You have been fooled, obviously,
Round here, we all have come to know the true So Khanh!
He is notorious as a greedy and unfaithful patron in this brothel.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: