Thư tình gửi một người – The Love Letter (43)

Thư tình gửi một người (43)

4.3.1965

Sài Gòn, 4/3/1975

Ngô Vũ Dao Ánh

Anh vẫn chưa trở lại Blao. Những ngày nóng bức này anh vẫn còn chần chờ nằm ôm thân xác anh nán lại trong thành phố này. Có lẽ anh đã có thêm thư Ánh ở Blao. Cả thư anh Cường và Tường và Tịnh. Những ngày ở đây không gieo thêm trên đời sống anh một mầm tươi vui nào. Anh đã trôi qua thành phố này như một con nước vô tình, vô tăm, không một nhiệm màu.

Ánh ơi,

Anh đang nản lòng hơn bao giờ cả. Không hiểu nguyên căn. Những khuôn mặt ở phố vẫn nhởn nhơ. Những đời sống vẫn nhịp theo một khuôn sáo cũ. Anh đã bắt thấy một chi tiết nào mà đã dìm đời sống anh vào sa mù thế này. Anh nào hiểu thấu. Má anh đã vào đây tối hôm qua và anh đã cùng má anh vào Thủ Đức thăm Hà tại nhà một sĩ quan rồi ở đó suốt ngày. Chiều nay anh về để thấy trống trải như mọi hôm. Không một vuốt ve, một cứu rỗi, một an tâm nào từ bạn bè, từ người yêu thương. Yêu thương, yêu thương.

Anh đã về đây từ chiều thứ bảy. Có lẽ đến trưa thứ hai đến mới lên lại. Bỏ ròng rã 10 ngày để nằm mỏi mòn ở đây. Anh nhớ Ánh một cách vô vọng.

Đây Ánh, đêm đã có từ bao lâu ngoài kia. Mỗi ngày trùm xuống nặng nề. Ánh đã có gì đổi thay không từ những ngày anh đi. Anh nghe bảo Huế đang lạnh. Ánh chắc lại phải mặc áo ấm có thêu hoa tournesol trước ngực. Anh như còn nghe hơi len ấm áp từ chiếc áo.

Anh vẫn đoán là Ánh buồn như dạo nào. Mùa này e những ngón tay còn lạnh hơn.

(English Version)

The Love Letter (43)

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

Sàigon 4/3/1965

Ngô Vũ Dao Ánh,

I haven’t been back to Blao again. In these warm days, I’m still hesitant to stay a little longer in this town. Maybe I have more of your letters and a couple of Cuong’s, Tuong and Tinh from Blao. Days like this don’t bring me any happiness in life. I came across this city like an accident. No such thing as a miracle.

Dear Ánh,

I feel more frustrated than ever for nothing. People get in trouble on the road again. Life is always one of the old ways. I’ve seen so much detail that has made my life so dark. My mother came yesterday evening. We went to Thu Duc to visit Ha, where we spent the day. This afternoon, I feel completely empty. Here there is no contact, salvation, and tranquility of mind on the part of friends and loved ones.

I came back here as of Saturday afternoon. Perhaps I’ll be back by Monday afternoon. I’ve been waiting desperately over the past ten days.I miss you helplessly.

My dear Ánh, how long has the night gone by? Each day passes heavily. Are there any changes in the day I left? From what I hear, the weather is cold now.I imagine you’re wearing a sweater with a sunflower embroidered on it. I can feel that warmth in your dress.

I assume you’re just as sad as you were. Your fingers are colder than ever this time of year.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: