Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 880-915)

Truyện Kiều (Câu 880-915)

Nguyễn Du

880.
Trăm năm để một tấm lòng từ đây.
Xem gương trong bấy nhiêu ngày,
Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già.
Khi về, bỏ vắng trong nhà,
Khi vào dùng dắng, khi ra vội vàng.

885.
Khi ăn, khi nói lỡ làng,
Khi thầy, khi tớ xem thường xem khinh.
Khác màu kẻ quý người thanh,
Ngẫm ra cho kỹ, như hình con buôn.
Thôi con còn nói chi con,

890.
Sống nhờ đất khách, thác chôn quê người.
Vương bà nghe bấy nhiêu lời,
Tiếng oan đã muốn vạch trời kêu lên.
Vài tuần, chưa cạn chén khuyên,
Mái ngoài nghĩ đã giục liền ruổi xe.

895.
Xót con, lòng nặng chề chề,
Trước yên, ông đã nằn nì thấp cao,
“Chút thân yếu liễu thơ đào,
Rớp nhà đến nỗi giấn vào tôi ngươi.
Từ đây góc bể bên trời,

900.
Nắng mưa thui thủi quê người một thân.
Nghìn tầm nhờ bóng tùng quân,
Tuyết sương che chở cho thân cát đằng.”
Cạn lời, khách mới thưa rằng:
“Buộc chân, thôi cũng xích thằng nhiệm trao.

905.
Mai sau, dầu dến thế nào,
Kìa gương nhật nguyệt, nọ dao quỷ thần”.
Đùng đùng gió giục mây vần,
Một xe trong cõi hồng trần như bay.
Trông vời, gạt lệ chia tay,

910.
Góc trời thăm thẳm, ngày ngày đăm đăm.
Nàng thì cõi khách xa xăm,
Bạc phau cầu giá, đen rầm ngàn mây.
Vi lô san sát hơi may,
Một trời thu để riêng ai một người.

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 880-915)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

880.
Even were I to live a hundred years, you are imbedded in my heart.
I must tell you that from what I have seen these last few days,
I think I have fallen into the hands of a liar and a cheat.
When we arrived at the lodging house, he abandoned me.
He was stealthy while coming into my room, and left in haste.

885.
When eating or speaking he uses language incorrectly.
Sometimes he dotes on me as a queen, and next he despises me.
He doesn’t keep up his appearance or act like a gentleman.
I suspect him to be like a kind of salesman, a con man.
Mother, there is nothing more to say.

890.
I will live in a strange land and die in a foreign country.”
Upon hearing these words from her daughter,
Mrs Vương let out a cry against injustice that would reach heaven.
When the guests had not even finished their drinks,
Ma was outside calling her and quickly urging the coach to depart.

895.
Old Vuong was deeply concerned about his daughter’s fate.
He stood beside Ma’s saddle and pleaded with him,
“My daughter, she is a young and tender willow.
Our family is met with certain difficulties, so she is your concubine.
Now, far beyond the sea, almost at the sky’s edge,

900.
She will live each day so lonely, amongst strangers.
Please be her mighty cypress tree,
And let your branches protect her from frost and snow.”
When Old Vuong finished his words, Ma replied tersely,
“We are bound together by a crimson thread.

905. If I am a liar, the sun will be the witness,
Let the demon stab at me with a thousand swords.”
And then, on that bumpy road, jostling and flying like the wind,
The carriage pushed on through clouds of red dust.
The Vuongs’ tears dried as they watched as it evaporated from view.

910. For many days after, they looked longingly at the distant horizon.
She was on a long journey to a faraway and unfamiliar land,
Passing under bridges white with frost and a sky dark with clouds.
Reeds huddled together in defense of the cold breeze blowing.
The gloom of autumn seemed to be reserved always and only for her.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: