Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 845-880)

Truyện Kiều (Câu 845-880)

Nguyễn Du

845.
Tiếc thay! Một đóa trà mi,
Con ong đã tỏ đường đi lối về.
Một cơn mưa gió nặng nề,
Thương gì đến ngọc tiếc gì đến hương.
Đêm xuân một giấc mơ màng,

850.
Đuốc hoa để đó mặc nàng nằm trơ.
Giọt riêng tầm tã tuôn mưa,
Phần căm nỗi khách, phần dơ nỗi mình:
Tuồng chi là giống hôi tanh?
Thân nghìn vàng để ô danh má hồng.

855.
Thôi, còn chi nữa mà mong,
Đời người đến thế là xong một đời.”
Giận duyên tủi phận bời bời,
Cầm dao nàng đã toan bài quyên sinh.
Nghĩ đi nghĩ lại một mình:

860.
“Một mình thì chớ, hai tình thì sao?
Sao dầu sinh sự thế nào,
Truy nguyên chẳng kẻo lụy vào song thân.
Nỗi mình âu cũng giãn dần,
Kíp chầy thôi cũng một lần mà thôi.”

865.
Những là đo đắn ngược xuôi,
Tiếng gà nghe đã gáy sôi mái tường.
Lầu mai vừa rúc còi sương,
Mã Sinh giục giã vội vàng ra đi.
Đoạn trường thay, lúc phân kỳ,

870.
Vó câu khấp khểnh, bánh xe gập ghềnh.
Vừa ngoài mười dặm trường đình,
Vương ông bàytiệc tiễn hành đưa theo.
Ngoài thì chủ khách dập dìu,
Một nhà huyên với một Kiều ở trong.

875.
Nhìn càng lã chã giọt hồng,
Rỉ ta, nàng mới giãi lòng thấp cao:
“Hổ sinh ra phận thơ đào,
Công cha nghĩa mẹ, kiếp nào trả xong?
Lỡ làng nước đục bụi trong,

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

845. Take pity on this exquisite camellia!
The bee has seized sweetness from every petal, outside to inward.
At the moment, a terrible storm of lust brutally blows toward her,
Without care for such a gem and no regrets, indifferent
And set to consume her as she wakes from dreamy slumber.

850. After, he abandoned the wedding candles and left her to be alone.
Her tears overflowed in a cascade of torment and she was
Devoured by her intense hatred of him and her filthy body.
“He is such a vile creature, casting his stain on my honor!
Oh, how he disgusts me, casting a stain on the honor of all women!

855.
There is nothing left to hope for!
Oh! No, not even a human life. This is the end of my life!”
With her mind spinning in anger and despondency,
She took the knife with the intention to kill herself.
Suddenly, she reconsidered such a fateful end.

860. Perhaps my life is not worth living, but what of my parents?
If my untimely death is discovered
An investigation will be opened and my family will be implicated.
It is just as well I gradually begin to swallow my bitter fate.
I may only wish I was dead, but sooner or later we all face death.”

865.
She continued to measure her loss and forfeiture,
Until the sound of the roosters resounded outside the wall.
When a whistle blew from the watchtower early in the morning,
Ma urged her to hasten away with him.
So many moments of separation from her loved ones was painful.

870.
The horses limped and the wheels stuttered on the rough road.
At a rest station ten miles out of town,
Old Vuong had organized a farewell party for the wedding.
Outside, the host and guests came together to celebrate.
While inside Kieu and her mother remained, quietly.

875.
Looking at each other through a veil of tears,
She whispered and shared her brokenheartedness with her mother.
“I regret I was to be born a helpless innocent girl,
Yet I beg to know in what life can I repay you my gratitude?
In times of adversity water is muddy and dust is clear.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: