Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 740-775)

Truyện Kiều (Câu 740=775)

Nguyễn Du

740.
Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa.
Mai sao dầu có bao giờ.
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.

745.
Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu, đền nghì trúc mai;
Dạ đài cách mặt khuất lời,
Rẩy xin chén nước cho người thác oan.
Bây giờ trâm gẫy gương tan,

750.
Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân.
Trăm nghìn gửi lạy tình quân,
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi.
Phận sao phận bạc như vôi,
Đã đành nước chẩy hoa trôi lỡ làng.

755.
Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!
Cạn lời hồn ngất máu say,
Một hơi lặng ngắt đôi tay giá đồng.
Xuân Huyên chợt tỉnh giấc nồng,

760.
Một nhà tấp nập, kẻ trong người ngoài.
Kẻ thang người thuốc bời bời,
Mới dằn cơn vựng, chưa phai giọt hồng.
Hỏi: “Sao ra sự lạ lùng?”
Kiều càng nức nở mở không ra lời.

765.
Nỗi nàng Vân mới rỉ tai,
“Chiếc thoa này với tờ bồi ở đây…”
“Này cha làm lỗi duyên mày,
Thôi thì nỗi ấy sau này đã em.
Vì ai rụng cải rơi kim,

770.
Để con bèo nổi mây chìm vì ai.
Lời con dặn lại một hai,
Dẫu mòn bia đá, dám sai tấc vàng.”
Lậy thôi, nàng lại rén triềng:
“Nhờ cha trả được nghĩa chàng cho xuôi.

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 740-775)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

740.
The lute and the oath carry the scent of my past.
Some time later, if you have some time,
Burn that incense and tune the lute,
Then look out across the leaves and grass.
I will be on the back of the wind that blows them breezily.

745.
My soul will forever recite the old vows.
Even though I am sure to die, I will remain gratified by his favor.
In hell, where there is no sound or light,
Remember me and sprinkle cool water for me, who died unrequited.
Now the brooch is broken and the mirror is cracked,

750.
No words can speak the depth of my love for him.
I bow a hundred thousand times before him,
And mourn our fleeting passions.
Why is my fate as pale as lime?
I am as a petal floating on the current.

755.
Oh! Darling Kim, my darling Kim!
As of today, I have betrayed your love.”
When she spoke those words it seemed they choked her.
She fainted and her hands were so cold, as copper.
Her parents woke from their slumber at once!

760. The whole family rushed in, alarmed.
There was bustling and the fetching of some medicine for her.
When she came to herself, her eyes were drowned in tears.
They each were asking in sincerity “Kieu, what is the matter!?”
She only kept sobbing and couldn’t speak even a word.

765. Then Van whispered to their parents,
“These are the golden bracelets and the pages of promise.”
Her father said, “It is all my fault.
Let your sister honor your vows, in your stead.
Van will marry Kim, though your love has been severed

770.
And your life made nought but instability.
I hear and accept every woeful word you suggest,
It matters not how long I may live, if I dare be wrong this day.”
Before her father she bowed low and said softly,
“Father, help me fulfill my pledge to him,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: