Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 565-600)

Truyện Kiều (Câu 565-600)

Nguyễn Du

565.
Buồn trông phong cảnh quê người,
Đầu cành quyên nhặt cuối trời nhạn thưa.
Não người cữ gió tuần mưa,
Một ngày nặng gánh tương tư một ngày.
Nàng còn đứng tựa hiên tây,

570.
Chín hồi vấn vít như vầy mối tơ.
Trông chừng khói ngất song thưa,
Hoa trôi dạt thắm, liễu xơ xác vàng.
Tần ngần dạo gót lầu trang,
Một đoàn mừng thọ ngoại hương mới về.

575.
Hàn huyên chưa kịp dãi dề,
Sai nha bỗng thấy bốn bề xôn xao.
Người nách thước, kẻ tay đao,
Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi.
Già giang một lão một trai,

580.
Một dây vô lại buộc hai thâm tình.
Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh,
Rụng rời khung cửi, tan tành gói may.
Đồ tế nhuyễn, của riêng tây,
Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham.

585.
Điều đây bay buộc ai làm?
Này ai đan dặm giật giàm bỗng dưng?
Hỏi ra sau mới biết rằng:
Phải tên xưng xuất là thằng bán tơ.
Một nhà hoảng hốt ngẩn ngơ,

590.
Tiếng oan dậy đất, án ngờ lòa mây.
Hạ từ van lạy suốt ngày,
Điếc tai lân tuất, phũ tay tồi tàn.
Rường cao rút ngược dây oan,
Dẫu là đá cũng nát gan, lọ người.

595.
Mặt trông đau đớn rụng rời,
Oan này còn một kêu trời nhưng xa.
Một ngày lạ thói sai nha,
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền.
Sao cho cốt nhục vẹn tuyền,

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

565.
Kim looked back sadly at Kieu’s home, far behind.
Cuckoos cried in the trees, some geese scattered to the sky.
She was filled with pity for him trudging through harsh weather.
Her heart grew heavier with love each day.
There she was, leaning against the western porch.

570.
Her thoughts were as confused as entangled threads.
Gazing out the windows toward the distant horizon,
She wilted like a fading rose in Autumn, or a pale willow branch.
Numbly she paced back and forth in the house,
While hearing her family return from the birthday feast.

575.
Before they finished their greeting and conversation
A group of bailiffs appeared abruptly on all sides
With cudgels under arm and swords in hand.
Fiendish in their exuberance,
Both the old and the young were swiftly shackled

580.
With a length of rope binding father to son.
They were like a swarm of buzzing green flies filling the house.
They splintered the loom and scattered the sewing baskets.
They snatched all the jewelry and valuables,
And spirited it all away tucked into their greedy pockets.

585.
They were loudly charged with some unknown wrongs.
Who was the accuser? Who brought this indictment!?
Upon inquiry it was revealed that the
Slanderer was a good-for-nothing silk seller.
They all were immediately and deeply terrified.

590
Their cries shook the ground and blurred the clouds.
They begged and pleaded for their freedom all day long.
The bailiffs pretended not to hear and beat them harder.
They hung the father and son upside down from a beam.
How can a human tolerate such torture without becoming broken?

595.
All the faces of the Vuongs revealed pain and fear.
They called on God, but heaven was far too high to hear their cries.
The bailiffs behaved greedily, as desperate beasts.
It was all in pursuit of taking the riches from the family.
What could she do to preserve and liberate them?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: