Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 530-565)

Truyện Kiều (Câu 530-565)

Nguyễn Du

530.
Gia đồng vào gởi thư nhà mới sang.
Đem tin thúc phụ từ đường,
Bơ vơ lữ thấn tha hương đề huề.
Liêu dương cách trở sơn khê,
Xuân đường kíp gọi sinh về hộ tang.

535.
Mảng tin xiết nỗi kinh hoàng,
Băng mình lẻn trước đài trang tự tình.
Gót đầu mọi nỗi đinh ninh,
Nỗi nhà tang tóc nỗi mình xa xôi:
Sự đâu chưa kịp đôi hồi,

540.
Duyên đâu chưa kịp một lời trao tơ,
Trăng thề còn đó trơ trơ,
Dám xa xôi mặt mà thưa thớt lòng.
Ngoài nghìn dặm chốc ba đông,
Mối sầu khi gỡ cho xong còn chầy!

545.
Gìn vàng giữ ngọc cho hay,
Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời.
Tai nghe ruột rối bời bời,
Ngập ngừng nàng mới giãi lời trước sau:
Ông tơ ghét bỏ chi nhau,

550.
Chưa vui sum họp đã sầu chia phôi!
Cùng nhau trót đã nặng lời,
Dẫu thay mái tóc dám dời lòng tơ!
Quản bao tháng đợi năm chờ,
Nghĩ người ăn gió nằm mưa xót thầm.

555.
Đã nguyền hai chữ đồng tâm,
Trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai.
Còn non còn nước còn dài,
Còn về còn nhớ đến người hôm nay!
Dùng dằng chưa nỡ rời tay,

560.
Vầng đông trông đã đứng ngay nóc nhà.
Ngại ngùng một bước một xa,
Một lời trân trọng châu sa mấy hàng.
Buộc yên quảy gánh vội vàng,
Mối sầu xẻ nửa bước đường chia hai.

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

530.
The servant, bringing the news from home,
That Kim’s uncle had died alone in a foreign land.
His remains were now to be brought back home,
From far Lieu Duong, beyond the hills and streams.
Kim’s father asked him to return for the funeral.

535.
Kim was grief stricken with this news.
He rushed to Kieu’s house to share his sorrow.
He told her the whole story,
Of how his family is in mourning and how he would go, soon.
“We don’t have time to get to know each other well,

540.
Nor even time to tell each other words of love.
The moon that witnessed our betrothal still shines.
Though far apart, our hearts will stay together.
Thousands of miles and three winters will separate us.
It will seem an eternity for our ruefulness to end.

545.
Please care for yourself like gold and jade,
And this will comfort me to know from the far horizon.”
While hearing these words, she could not find her own.
Kieu expressed her thoughts in her heartbroken words.
“ Oh God! Why do you hate the two of us?

550.
Before we joined in joy, now we are broken in grief.
Together we have made a sacred oath,
My hair will be gray and withered, not my love.
It doesn’t matter if I have to wait months and years.
I only grieve when you endure strenuous rain and wind outdoors.

555. I have pledged to you with all my heart.
I will never leave you or forsake you.
If rivers still flow and mountains still stand, I am yours.
Until your return, please remember me each day that passes.”
They were hesitant to release their hands, one from another.

560. But now the sun was high over the roof.
Each step took him one step further from Kieu.
Each word of farewell made tears run like streams.
He saddled his horse and hurriedly packed his gear.
Their grief shared in half and their path divided into two.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: