Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 495-530)

Truyện Kiều (Câu 495-530)

Nguyễn Du

495.
Lời vàng âm lĩnh ý cao,
Họa dần dần bớt chút nào được không.
Hoa hương càng tỏ thức hồng,
Đầu mày cuối mắt càng nồng tấm yêu.
Sóng tình dường đã xiêu xiêu,

500.
Xem trong âu yếm có chiều lả lơi.
Thưa rằng: đừng lấy làm chơi,
Rẽ cho thưa hết một lời đã nao!
Vẻ chi một đóa yêu đào,
Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh.

505.
Đã cho vào bậc bố kinh,
Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầụ
Ra tuồng trên Bộc trong dâu,
Thì con người ấy ai cầu làm chi!
Phải điều ăn xổi ở thì,

510.
Tiết trăm năm nỡ bỏ đi một ngày!
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay,
Lứa đôi ai đẹp lại tày Thôi Trương.
Mây mưa đánh đổ đá vàng,
Quá chiều nên đã chán chường yến anh.

515.
Trong khi chắp cánh liền cành,
Mà lòng rẻ rúng đã dành một bên.
Mái tây để lạnh hương nguyền,
Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng.
Gieo thoi trước chẳng giữ giàng,

520.
Để sau nên thẹn cùng chàng bởi ai?
Vội chi liễu ép hoa nài,
Còn thân ắt lại đền bồi có khi!”
Thấy lời đoan chính dễ nghe,
Chàng càng thêm nể thêm vì mười phân.

525.
Bóng tàu vừa lạt vẻ ngân,
Tin đâu đã thấy cửa ngăn gọi vào.
Nàng thì vội trở buồng thêu,
Sinh thì dạo gót sân đào bước ra.
Cửa sài vừa ngỏ then hoa,

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 495-530)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

495.
“Your golden words will always be in my heart.
I will try to make my music less bitter and distressful.”
The fragrance of flowers enhanced her beauty.
He felt love fill his entire body with her every glance.
When the waves of desire seemed to sweep him away,

500.
He reverted to familiarities with Kieu.
She said “Do not think of our love like a game.
May I finish my lyrics?
We’ve no need to worry of a young peach blossom,
As the rose garden dare not block the path of the blue bird.

505.
I have been considered a woman of morality.
To serve my man, I must place purity above all else.
If I were a woman with lustful habits,
Then no one will want to marry me.
If I live from hand to mouth,

510.
My purity can be lost in one day.
Contemplating their destiny,
Thôi and Trương were a beautiful couple,
But their lack of harmony destroyed their destiny.
An obsessive love made them grow weary.

515.
When they were together,
His heart remained contemptuous.
Their vows on the west balcony had fallen into oblivion
And their happiness turned to bitterness.
If we don’t resist our desire now,

520.
We may regret it and blame each other later.
Impossible to hurry a willow to open, nor compel a flower to bloom.
Living together, we preserve each other in the future.”
As Kim listened fully to her fair words,
He respected her more and his love for her increased tenfold.

525.
Through the shade of the roof, the moonlight was silver and faint.
Suddenly there was a voice from outside the door.
Kieu rushed back to her maiden’s chamber
While Kim stepped out of his room.
The brushwood gate unbolted, therein entered,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: