Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 460-495)

Truyện Kiều (Câu 460-495)

Nguyễn Du

460.
Một lời cũng đã tiếng rằng tương tri.
Đừng điều nguyệt nọ hoa kia.
Ngoài ra ai lại tiếc gì với ai.
Rằng: Nghe nổi tiếng cầm đài,
Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ.

465.
Thưa rằng: Tiện kỹ sá chi,
Đã lòng dạy đến dạy thì phải vâng.
Hiên sau treo sẵn cầm trăng,
Vội vàng Sinh đã tay nâng ngang mày.
Nàng rằng: Nghề mọn riêng tay,

470.
Làm chi cho bận lòng này lắm thân!
So dần dây vũ dây văn,
Bốn dây to nhỏ theo vần cung thương.
Khúc đâu Hán Sở chiến trường,
Nghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhau.

475.
Khúc đâu Tư mã Phượng cầu,
Nghe ra như oán như sầu phải chăng!
Kê Khang này khúc Quảng lăng,
Một rằng lưu thủy hai rằng hành vân.
Qua quan này khúc Chiêu Quân,

480.
Nửa phần luyến chúa nửa phần tư gia.
Trong như tiếng hạc bay qua,
Đục như tiếng suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,
Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa.

485.
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,
Khiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu.
Khi tựa gối khi cúi đầu,
Khi vò chín khúc khi chau đôi mày.
Rằng: Hay thì thật là hay,

490.
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!
Lựa chi những bậc tiêu tao,
Dột lòng mình cũng nao nao lòng người?
Rằng: Quen mất nết đi rồi,
Tẻ vui thôi cũng tính trời biết sao!

(English Version)

The Tale of Kieu (Verses 460-495)

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

460.
In matrimony’s promise, we have met our destiny as soulmates.
If you don’t flirt with women,
I will never regret giving everything for you.”
Kim said: “I have heard that you are a famous lute player,
My Chung Ky’s ears yearn to enjoy your tune of High Mountains Flowing Water.”

465.
She replied: “Never mind my trifling skills,
But anything you ask of me, I will answer your request.”
On the back porch there hung a moon lute.
He hastily handed it over to her with both hands.
She said: “I have such insignificant talent,

470.
How obsessed you have become!”
She tuned up the strings of the lute, both high and low tones.
Then she adjusted the four strings according to their key.
She started to perform The Battle of the Chu and Han.
He seemed to hear the clash of steel and bronze.

475.
Next was The Phoenix Seeks His Mate.
Her music fell onto his ears and he was transfixed.
Then it was Kê Khang’s Famed Masterpiece.
It was the sensation of a cloud, floating as on a flowing stream.
And now it was Chieu Quan Crossing The Border Gate.

480.
Half of her held love for the king and half was homesick.
The sound of the lute was clear and light like the crane’s cry.
Sometimes it grew thick and powerful, like a waterfall.
The andantes were soft and sweet like a wafting breeze.
The allegros made the sound of dancing rain.

485.
Sometimes the lamp flared bright, sometimes it dimmed as.
Kim was sitting so still, seemingly in a melancholy confusion.
Sometimes he bent his knees and sometimes he bowed his head.
Sometimes his gut twisted and sometimes he frowned.
He said “Your musical talent is impassioned,

490.
But it is so full of bitterness and sorrow.
Why did you play such a mournful piece,
To make your heart heavy and the listener’s anguished?”
Kieu replied “It has illustrated my fervent nature.
It is beyond my will whether the listener gleans joy or sadness.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: