Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 390-425)

Truyện Kiều (Câu 390-425)

Nguyễn Du

390.
Cuối tường dường có nẻo thông mới rào.
Xắn tay mở khóa động đào,
Rẽ mây trông tỏ lối vào Thiên-thai.
Mặt nhìn mặt càng thêm tươi,
Bên lời vạn phúc bên lời hàn huyên.

395.
Sánh vai về chốn thư hiên,
Góp lời phong nguyệt nặng nguyền non sông.
Trên yên, bút giá thi đồng,
Đạm thanh một bức tranh tùng treo trên.
Phong sương được vẻ thiên nhiên,

400.
Mặn mà nét bút càng nhìn càng tươi.
Sinh rằng: “Phác họa vừa rồi,
Phẩm đề xin một vài lời thêm hoa.”
Tay tiên gió táp mưa sa,
Khoảng trên dừng bút thảo và bốn câu.

405.
Khen: “Tài nhả ngọc phun châu,
Nàng Ban ả Tạ cũng đâu thế này!
Kiếp tu xưa ví chưa dày,
Phúc nào nhắc được giá này cho ngang!”
Nàng rằng: “Trộm liếc dung quang,

410.
Chẳng sân bội ngọc cũng phường kim môn.
Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn,
Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay?
Nhớ từ năm hãy thơ ngây,
Có người tướng sĩ đoán ngay một lời:

415.
Anh hoa phát tiết ra ngoài,
Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa.
Trông người lại ngẫm đến ta,
Một dầy một mỏng biết là có nên?”
Sinh rằng: “Giải cấu là duyên,

420.
Xưa nay nhân định thắng nhiên cũng nhiều.
Ví dù giải kết đến điều,
Thì đem vàng đá mà liều với thân!”
Đủ điều trung khúc ân cần,
Lòng xuân phơi phới chén xuân tàng tàng.

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

The Tale of Kieu (verses 390-425)

390.
At the end of the wall there appeared a doorway.
She rolled up her sleeves and unlocked the gate to the fairy cave.
Pushing the clouds aside she could clearly see the entry to paradise.
As they gazed upon each other, their faces were radiant and joyful.
They greeted each other with delight and exchanged pleasantries.

395.
They walked together toward his study room.
They chatted about the wind and the moon and made promises to each other.
Upon the desk were laid vases containing brushes and cylinders for scrolls.
Hanging above the desk was a painting of a pine tree.
There was a hissing sound and wind and mist swirled around it.

400.
Kieu marvelled at how it looked so real!
Kim explained:”This is a watercolor which I have just finished.
Would you please grace it with a few words in order to enhance its beauty?”
Her fairy hands brandished the brush as swift as the wind and the rain,
As she inscribed a four-verse poem at the top of his art.

405.
Kim beamed: “Your words are like diamonds and pearls.
Could the ladies Ban and Ta do this?
If not for your good deeds in a previous life,
Which blessing could compare with your honor?”
She replied: “When I take a glimpse of your pleasant appearance,

410.
I can tell that you are of noble lineage.
As for me, my fate is as fragile as a grasshopper.
Will our love be blessed with a happy ending?
I have a memory from my childhood.
There was a psychic who foretold that,

415.
Our true nature always reveals itself.
Gifted people always suffer a cruel fate!
When I look at you, I think to myself and wonder,
Is it possible to bind a favorable fate and an unfortunate one?”
He replied: “Our accidental meeting was destined to happen.

420.
The will of Man can conquer the will of God.
If the knot which unites us loosens,
I will sacrifice myself to keep my promise.”
They purged and divulged the secrets of their souls.
Their hearts overflowed with love and their heads were drunk with wine.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: